Chương 2
Ta suýt nữa đã bị nàng ta lừa. Kẻ thứ ba đó thường xuyên tìm ta chơi đùa, ta thậm chí không đề phòng nàng ta trong việc thư từ qua lại với phụ thân. Cho đến khi lá thư nhà của ta bị nàng ta đem dâng cho Hoàng thượng như một món quà lập công.
【 Hậu cung không được can chính. Dù là nữ chính thì e rằng lần này cũng không qua khỏi. 】
【 Hoàng hậu nương nương, tôi rất thích chị, nhưng tôi càng thích quyền lực hơn. Tôi không thích làm thần thiếp, tôi muốn làm “Bổn cung”. 】
Cũng may gia thế ta thâm hậu, cũng may Hoàng thượng và ta tình sâu nghĩa nặng. Cuối cùng cha ta chủ động từ quan, anh trai ta đưa ra Đan thư thiết khoán mới giữ được mạng lại triều đình, ta cũng giữ được vị trí Hoàng hậu. Nhưng từ đó gia tộc ta nguyên khí đại thương, cha ta cáo lão hồi hương. Lâm quý nhân trở thành Lâm quý phi, còn ta không bao giờ tin tưởng kẻ bên cạnh nữa. Không lâu sau, Lâm quý phi bỗng nhiên bạo bệnh mà ch ic. Ta là Thiên mệnh Phượng nữ, từ nhỏ cái gì cũng học, cầm kỳ thi họa, y thuật đ/ộc d.ư.ợ.c, không gì không thông. Sự ngây thơ cuối cùng của ta đã bị mài mòn sạch sẽ như vậy.
Phần 3
Ta lạnh lùng nhìn Huỳnh phi trước mặt. Nàng ta vẫn trấn định tự nhiên, sai người pha trà cho ta. Ta có ý muốn kích động nàng ta: “Huỳnh phi cáo bệnh vắng mặt cung yến, nhưng lại có người nói với ta thấy Huỳnh phi ở trong vườn.”
Sắc mặt Huỳnh phi biến đổi.
【 Trời ơi, Hoàng hậu nương nương đến hỏi tội rồi! Kẻ nào vô duyên thế không biết? Đi mách lẻo. 】
【 Cung yến chẳng qua là để lấy lòng Hoàng thượng, cái gã “móng giò heo” đó có gì hay mà phải lấy lòng! 】
Móng giò heo? Không biết có ý gì. Huỳnh phi vén tóc, khăng khăng nói: “Thần thiếp vẫn luôn nghỉ ngơi, chắc chắn là có kẻ vu khống.”
Dứt lời, một thị vệ từ bên ngoài trèo tường vào, giọng nói mang theo sự nhẹ nhàng và đầy sức sống: “Huỳnh phi nương nương, đom đóm người muốn lúc nãy tôi đã bắt được cho người rồi đây.”
Hắn vừa vào đã thấy ta, sợ đến mức làm rơi cái lọ trên tay, vội vàng hành lễ: “Hoàng hậu nương nương vạn tuế, vạn vạn tuế.” Cái lọ đựng đom đóm lăn đến chân ta, mấy con đom đóm bên trong nỗ lực tỏa sáng.
Ngày xưa, khi Hoàng thượng còn là Đông cung Thái t.ử, Ngài cũng từng hưng phấn dâng cho ta đóa hoa Ngài vừa hái. Nhưng khi đàn bà của Ngài ngày một nhiều, Ngài đối với ta ngày càng khách sáo. Nói hay thì là tương kính như tân, nói không hay chính là xa cách.
Ta lạnh lùng nói: “Tự ý xông vào hậu cung, tội đáng thế nào?” Thị vệ kia mặt còn nét trẻ con, ta nhận ra hắn. Hắn là Thiếu Hiên, con trai út của đương kim Thừa tướng. Sau khi cha ta từ quan, Hoàng thượng sắp xếp Thừa tướng mới, có lẽ để cân bằng thế lực nên cho con trai hắn làm thị vệ ngự tiền. Kẻ múa kiếm cho Huỳnh phi chắc cũng là hắn. Huỳnh phi này cũng có chút bản lĩnh, có thể khiến con trai Thừa tướng vì mình mà làm việc, lại thêm thân phận con gái đại tướng quân, quả thực là cái gai trong mắt. Ta phải bóp c.h.ế.t sự bất định này ngay từ trong trứng nước.
Huỳnh phi chắn trước mặt Thiếu Hiên, ánh mắt đưa tình nhìn ta: “Hoàng hậu nương nương, chẳng phải do thần thiếp lâm bệnh buồn chán sao. Thần thiếp mới nhờ vị đại nhân này bắt vài con đom đóm giải khuây.” Nàng ta ghé sát tai ta, thì thầm: “Hoàng hậu nương nương cũng có thể cùng giải khuây mà.”
Trên người Huỳnh phi có mùi hương thoang thoảng giống như mùi hương trên người mẹ ta, khiến ta có chút thẫn thờ. Trong cơn hoảng hốt, ta nghe thấy tiếng lòng của nàng ta:
【 Chúng ta chẳng phải đều là những con đom đóm trong bốn bức tường cung cấm này sao? 】
【 Tỏa sáng rực rỡ vì Hoàng thượng, rồi cuối cùng thì sao, vẫn là c.h.ế.t rũ trong cung mà thôi. 】
Ai là đom đóm? Ta rõ ràng là Thiên mệnh Phượng nữ, nhiều lần cứu vạn dân khỏi dầu sôi lửa bỏng. Ta từng mặc giáp lên ngựa đ.á.n.h đuổi Hung Nô, lập đàn cầu mưa cứu hạn, lấy m.á.u làm t.h.u.ố.c trị dịch bệnh. Người đời kính sợ Thiên t.ử phúc trạch thiên hạ, nhưng lại quên mất vị Hoàng hậu đứng sau lưng Ngài. Mọi sự bình an, ta liền trở thành một người đàn bà tầm thường trong hậu cung.
Phần 4
Nhân lúc ta đang thẫn thờ, Huỳnh phi nắm lấy tay ta, mở nắp chiếc lọ. Đom đóm bay ra, nàng ta bắt đầu khiêu vũ giữa những đốm sáng lung linh. Tà váy hồng phấn đung đưa trong phòng, tạo nên một khung cảnh diễm lệ.
Thiếu Hiên vốn đang hoảng hốt cũng không kìm được mà ngẩng đầu nhìn nàng, trong mắt đầy vẻ kinh diễm. Lòng ta bỗng dâng lên sự khó chịu, chẳng hiểu sao ta không muốn ai khác nhìn thấy nàng nhảy múa. Ta quay sang bảo Thiếu Hiên: “Ngươi đi đi, hạ bất vi lệ (không có lần sau).”
Sau khi Thiếu Hiên rời đi, Huỳnh phi nhảy càng hăng hơn. Những con đom đóm bay quanh nàng, hư ảo như một giấc mộng. Cảnh này so với điệu múa quạt của Trân phi thì thanh tao hơn nhiều. Đáng tiếc Hoàng thượng không thấy được. Mà cũng chẳng rõ tại sao Huỳnh phi lại không chịu đến trước mặt Ngài mà hiến vũ. Tiếng lòng nàng ta đã giải đáp thắc mắc của ta:
【 Được nhảy cho Hoàng hậu xem thì tôi sẵn lòng. 】
【 Tôi chỉ là không muốn nhảy cho lão Hoàng thượng kia xem thôi. 】
【 Tôi chỉ thích nhảy cho mỹ nhân xem thôi à! 】
Huỳnh phi khẽ vặn eo thon, cười duyên với ta một cái, rồi cố ý trượt chân ngã nhào vào lòng ta. Mấy con đom đóm đậu trên tóc nàng, lại chạm khẽ vào đầu ngón tay ta. Nàng kéo dài giọng hỏi: “Hoàng hậu nương nương thấy đã giải khuây chưa?”
Mặt ta hơi ửng hồng, đẩy nàng ra rồi nói: “Là phi t.ử, ngươi vẫn nên chú ý ngôn hành cử chỉ.” Dứt lời, ta gần như là chạy trốn khỏi đó.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận