Chương 3
Trở về tẩm cung với cái đầu trống rỗng, ta bắt đầu thấy hối hận. Phi tần và thị vệ tiếp xúc là đại kỵ, Huỳnh phi và Thiếu Hiên tư thông là một cái thóp quá lớn, vậy mà ta lại bỏ qua. Thôi bỏ đi, với tính cách đó sớm muộn gì nàng ta cũng gây chuyện, cơ hội trị nàng ta còn đầy.
Sau tiệc thu, Hoàng thượng thường xuyên sủng ái Trân phi – người đã đặc biệt học nghệ từ hoa khôi thanh lâu. Nhất thời, Trân phi phong quang vô lượng. Bao năm qua, những sủng phi kiểu này ta gặp quá nhiều, đến mức chẳng buồn bận tâm. Trân phi có năng lực và thủ đoạn đều bày ra trước mặt, không tạo thành đe dọa.
Ta vui vẻ hưởng thái bình, ngày ngày đích thân đi giám sát Huỳnh phi. Ta vốn học võ từ nhỏ, việc theo dõi này là nghề của chàng. Quả nhiên Huỳnh phi không lúc nào yên ổn, ngày ngày trêu ch.ó chọc mèo trong cung. Nàng ta còn tranh thủ trêu ghẹo thị vệ. Mà không chỉ một người!
Ta nhìn nàng hôm nay chạm vào cơ bụng của vị thị vệ này, mai lại nắn bóp cơ tay của vị thị vệ kia. Ta thấy nàng thật phóng đãng, nhưng lại thầm ngưỡng mộ sự phóng khoáng ấy. Nàng chẳng biết từ lúc nào đã nuôi một con mèo nhỏ trong cung, đặt tên là “Sủng Phi”. Khi mèo nhỏ bị bệnh, nàng lo lắng đến mức không màng ra cửa. Ta vốn am hiểu y thuật, tự mình phối thảo d.ư.ợ.c rồi nửa đêm đem cho mèo uống. Mèo khỏe lại, Huỳnh phi mới tươi tỉnh, tiếp tục bế mèo đi trêu trai.
Phần 5
Người đi trong giang hồ, sớm muộn cũng có lúc lật thuyền. Ta đã chứng kiến Huỳnh phi dùng kỹ năng quản lý thời gian cao siêu để giữ quan hệ tốt đẹp với đủ các tiểu ca thị vệ. Nhưng phàm là kẻ chơi đùa với lòng người, cuối cùng sẽ bị phản phệ.
Hôm ấy Huỳnh phi hẹn một thị vệ đi thả diều. Ngờ đâu Thiếu Hiên xách l.ồ.ng dế hăm hở chạy đến tìm nàng, vừa vào đã thấy thị vệ Khương Trạch đang cầm diều đứng đó. Huỳnh phi ghé sát tai Khương Trạch nói chuyện, mặt đỏ bừng. Ta nhận ra nàng ta tuy hay đỏ mặt, nhưng thực chất da mặt rất dày.
Thiếu Hiên nghiến răng, trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt. Hẳn hắn đã nhận ra mình không phải là tiểu thị vệ duy nhất của Huỳnh phi nương nương. Hắn thốt lên: “Huỳnh phi nương nương!”, giọng đầy oán giận. Huỳnh phi chỉ ngây thơ chớp mắt nhìn hắn, nhưng ta lại nghe thấy một bài văn tế trong lòng nàng:
【 Ô hô, lật thuyền rồi! 】
【 Giải thích sao giờ? Thôi, giải thích là che giấu, dứt khoát không giải thích. 】
【 Để xem đứa nào ngoan hơn nào? 】
Huỳnh phi vẫy tay gọi Thiếu Hiên. Đây trở thành một bài kiểm tra sự phục tùng sao? Thủ đoạn thao túng lòng người này nàng ta dùng thật thuần thục. Thiếu Hiên khăng khăng muốn đấu dế, nhưng Huỳnh phi từ chối thẳng thừng vì đã hứa đi thả diều với Khương đại nhân. Nàng tặc lưỡi tiếc nuối cái l.ồ.ng dế, nhưng bụng nghĩ khác:
【 Chị đây không thích đàn ông hẹp hòi hay ghen tuông. 】
【 Vả lại chị luôn tôn trọng người đến trước. Đã hứa đi Bắc cung thả diều thì sẽ không thất hứa. 】
Thả diều ở Bắc cung? Ta giật mình. Sáng nay cung nữ của ta còn than thở rằng Hoàng thượng chuẩn bị thả diều ở Bắc cung cho Trân phi giải khuây. Nếu hai người này thả diều mà va phải Hoàng thượng thì có bao nhiêu cái đầu cũng không đủ c.h.é.m. Nghĩ lại thì đây chẳng phải cơ hội tốt để ta khỏi phải ra tay với kẻ xuyên không sao? Thế nhưng, ta chưa muốn nàng c.h.ế.t. Vì ta thấy nàng… rất thú vị.
Phần 6
“Hoàng hậu nương nương giá đáo!”
Ta nhảy từ xà nhà xuống, hiên ngang đi vào cửa chính. Hai tên thị vệ kia trốn thật vụng về: một kẻ sau bình phong lộ rõ bóng, một kẻ dưới gầm bàn lộ cả bàn chân. Huỳnh phi vội vàng hành lễ, dù giấu đàn ông nhưng nàng không hề hoảng sợ, ngược lại còn có chút hớn hở:
【 Hoàng hậu nương nương đến thăm mình rồi! 】
【 Nếu nương nương hẹn mình thì mọi việc khác xin tạm dừng. 】
【 Lần trước nương nương đi nhanh quá, chắc là mình dọa nàng ấy sợ rồi, hu hu. 】
Nhưng yêu cầu ta đưa ra có chút tẻ nhạt: ta bảo nàng cùng ta chép kinh. Thực ra Hoàng thượng dù đang sủng Trân phi nhưng vẫn muốn đến thăm ta. Ta không muốn tiếp đãi Ngài nên mượn cớ chép kinh cầu phúc cho ngày giỗ Thái hậu để đóng cửa cài then. Huỳnh phi đồng ý ngay lập tức, nàng khoác tay ta, bỏ mặc hai tên thị vệ mà đi theo ta về cung. Lòng ta dâng lên chút đắc thắng, xem ra vị trí của ta trong lòng nàng cũng khá cao. Hoặc có lẽ nàng chỉ là không dám đắc tội với vị Hoàng hậu tôn quý là ta đây.
Tại tẩm cung, Huỳnh phi yên lặng chép kinh bên cạnh ta. Chữ nàng rất đẹp, khi không nói chuyện trông nàng thật ngoan ngoãn. Buổi thỉnh an của Thái t.ử đã phá vỡ sự tĩnh lặng đó. Ta là một người mẹ nghiêm khắc, luôn kiểm tra bài vở của con. Nhưng Thái t.ử vẫn vậy, kinh sử không thông, võ nghệ thì hoa mỹ mà vô dụng.
Bằng tuổi Thái t.ử, ta đã tinh thông kỳ môn độn giáp, cưỡi ngựa b.ắ.n tên bách phát bách trúng. Năm xưa xông pha trận mạc, ta bị ngã ngựa thương tổn thân thể nên không thể sinh con, Thái t.ử là đứa trẻ ta nhận nuôi. Mẹ đẻ của nó là vị xuyên không thứ năm, người đã qua đời vì khó sinh.
Bị ta hỏi nhiều, Thái t.ử bắt đầu mất kiên nhẫn: “Mẫu hậu, nhi thần tương lai là cửu ngũ chí tôn, những thứ này tự có đại thần thông tuệ lo liệu. Nếu nhi thần cái gì cũng giỏi, chẳng phải sẽ khiến quần thần trông thật ngu dốt sao?”
Cái vẻ thông minh vặt này thật giống hệt cha nó. Năm xưa Hoàng thượng cũng lười nhác ham chơi, luôn cầu xin ta chép bài hộ. Từ nhỏ ta đã được dạy phải phục tùng phu quân, và ta đã từng coi việc giúp Ngài là vinh hạnh. Giờ đây con trai Ngài cũng tầm thường và ngu muội y hệt, ta chợt cảm thấy quá đỗi chán chường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận