Chương 1
Ta có thể nghe thấy tiếng lòng của những kẻ xuyên không.
Vị xuyên không thứ mười ba này đã ngủ khắp lượt thị vệ trong cung. Ta nghe thấy tiếng lòng nàng ta bảo rằng:
【 Hoàng hậu thật t.h.ả.m, cả đời chỉ được ngủ với một gã đàn ông tự tin thái quá. 】
【 Hoàng hậu liệu có hâm mộ mình không nhỉ? Hoàng thượng trông có vẻ chẳng “cứng cáp” bằng mấy ca ca thị vệ đâu! 】
【 Hoàng hậu nương nương bản lĩnh đầy mình, cái gì cũng giỏi, sao lại phải cam chịu làm hậu cung cho Hoàng thượng cơ chứ? 】
【 Hoàng hậu nương nương mà về làm “vợ” ta thì dăm ba cái gã thị vệ kia ta chẳng cần nữa đâu! 】
Phần 1
Mười hai kẻ xuyên không trước đó đều đã ch ic dưới tay ta. Chúng tưởng rằng chỉ cần vài bài thơ sầu t.h.ả.m cùng dăm ba cái gọi là “kiến thức khoa học” là có thể câu dẫn Hoàng thượng, thay thế vị trí của ta. Ta triệt để rút cạn vốn luyến kiến thức của chúng, rồi khiến chúng biến mất khỏi cung đình một cách không dấu vết. Phi tần trong cung nhiều như mây, ch ic đi mười mấy người cũng chẳng thấm tháp vào đâu.
Kẻ xuyên không thứ mười ba nhập vào xác của Huỳnh phi. Sau khi rơi xuống nước, một Huỳnh phi đoan trang hiền thục bỗng trở nên phong tình vạn chủng. Ta biết, lại có kẻ từ nơi khác đến rồi. Ta sai người giám sát c.h.ặ.t chẽ viện của Huỳnh phi. Nàng ta vốn là con gái đại tướng quân, xử lý có chút phiền phức. Ta khẽ gẩy móng tay dài của mình, trong lòng dâng lên tia phấn khích. Việc càng thách thức lại càng khiến ta hưng phấn.
Những ngày tháng trong cung quả thực vô vị. Hoàng thượng dù tình cảm với ta hòa hợp, nhưng ngày thường bận rộn chính sự, khi lưu lại hậu cung còn phải chú ý mưa lộ đồng đều. Cuộc sống của ta quá đỗi bình lặng và tẻ nhạt, những kẻ xuyên không này ít nhất cũng khiến chuỗi ngày thâm cung của ta có chút khởi sắc.
Trước khi vào cung, ta từng là nữ tướng quân khiến quân thù biên ải nghe danh đã khiếp vía. Sau khi vào cung, bản lĩnh và thủ đoạn của đám phi tần kia không phải là đối thủ của ta. Chỉ có kẻ xuyên không mới mang lại cho ta cảm giác hưng phấn khi gặp được kỳ phùng địch thủ. Đáng tiếc kẻ thứ mười một và mười hai năng lực tầm thường, chưa kịp khiến Hoàng thượng chú ý đã tự mình tìm đường ch ic.
Nhớ lại kẻ thứ mười thì khá ưu tú, leo lên tận vị trí Hoàng quý phi. Chỉ tiếc nàng ta quá thông minh, biết gốc rễ mình nông cạn nên vội vàng kéo bè kết phái. Thông minh bị thông minh hại, Hoàng thượng ghét nhất là kẻ kết bè đảng. Cuối cùng, nàng ta bị Hoàng thượng ban cho một chén rượ/u độc, đỡ cho ta phải tự tay hành động.
Nhưng Huỳnh phi thứ mười ba này lại khiến ta có chút không nhìn thấu. Nàng ta mỗi ngày ăn vận lộng lẫy nhưng chẳng bao giờ chạy đến Ngự hoa viên — nơi mà mọi kẻ xuyên không đều mong chờ để tình cờ gặp Hoàng thượng. Nàng ta chỉ toàn chạy đến những góc khuất hẻo lánh, đếm kỹ từng cái lỗ ch.ó trong cung, tuyệt nhiên né tránh những nơi Hoàng thượng hay lui tới.
Nhân lúc Huỳnh phi đến thỉnh an, ta thử lắng nghe tiếng lòng nàng ta. Người đàn bà này trong đầu toàn là lời nịnh nọt:
【 Hoàng hậu đẹp quá. 】
【 Không hổ là Thiên mệnh Phượng nữ, thế này thì cũng quá đẹp rồi. 】
【 Đôi tay này của Hoàng hậu sao lại trắng trẻo mịn màng thế nhỉ? 】
【 Nghe nói Hoàng hậu nương nương có tài bách bộ xuyên dương, thật muốn xem quá đi thôi! 】
Hừ, người đàn bà này che giấu tâm tư cũng giỏi thật.
Phần 2
Tiệc thu trong cung, Hoàng thượng chắc chắn sẽ tham dự. Đây là thời cơ tốt để nhìn thấu xem Huỳnh phi định giở trò gì. Ta thong dong khoác lên phượng bào, chờ nàng ta đến thỉnh an, không ngờ Huỳnh phi lại cáo bệnh không tham gia. Thái giám canh chừng báo rằng sáng nay nàng ta vẫn còn thả diều ở gần lãnh cung. Tối nay rõ ràng là cơ hội lấy lòng Hoàng thượng, các phi tần khác đều ngấm ngầm chuẩn bị tài nghệ, còn nàng ta thì hay rồi, dứt khoát không tới.
Suốt buổi tiệc ta chẳng mấy vui vẻ, chỉ muốn biết người đàn bà kia đang bày trò gì. Kết thúc tiệc, Hoàng thượng vừa ý điệu múa của Trân phi, ta liền đẩy Ngài sang đó, còn mình thì đích thân đi xem Huỳnh phi rốt cuộc là bệnh gì.
Cung nữ giám sát hớt hải chạy về báo tin: Huỳnh phi định trèo tường ra ngoài thì bị thị vệ bắt được. Nhưng nàng ta chẳng hề nao núng, vài câu nói đã khiến thị vệ cười rạng rỡ, thậm chí tên đó còn múa kiếm cho nàng ta xem. Giờ nàng ta đã về tẩm cung rồi.
Chuyện này càng lúc càng thú vị. Khi ta đến tẩm cung, mặt Huỳnh phi đỏ bừng như kẻ say rượu. Huỳnh phi vốn có tướng mạo kiều diễm, chỉ là trước đây tính cách nội liễm nên trông có vẻ cổ hủ. Giờ đây nàng ta không thèm che giấu, khoác áo hồng phấn, cài trâm tố, mặt hoa da phấn, mỉm cười thỉnh an ta rồi giả vờ ho vài tiếng.
【 Giả bệnh thì vẫn phải giả cho giống. 】
【 Hoàng hậu nương nương vậy mà lại tới thăm mình! 】
【 Trong lòng nàng ấy có mình! 】
Ta đang đỡ Huỳnh phi đứng dậy, nghe thấy tiếng lòng nàng ta mà tay suýt nữa run lên. Cũng may ta đã kinh qua đại phong đại lãng, mới giữ được vẻ bình thản. Huỳnh phi khiến ta nhớ đến kẻ xuyên không thứ ba — Lâm quý nhân. Lâm quý nhân cũng suốt ngày “Hoàng hậu nương nương” trong đầu:
【 Hoàng hậu nương nương, gần gũi chút đi! 】
【 Hoàng hậu nương nương gả cho tôi nhé! 】
【 Hoàng hậu nương nương thật tốt! 】
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận