CHƯƠNG 8: NGƯỜI LUÔN Ở BÊN ANH
CHƯƠNG 8: NGƯỜI LUÔN Ở BÊN ANH
Cơn mưa tối qua đã tạnh, nhưng trong lòng Hoàng vẫn ẩm ướt như cái tiết trời thất thường đầu tháng. Từ khi biết rõ bé Mai là con ruột của mình, anh thấy lòng chông chênh hơn cả những ngày đầu lên thành phố lập nghiệp.
Nhưng điều khiến anh bận lòng không chỉ là đứa trẻ, mà còn là người mẹ của nó – Thúy An. Cô gái ấy giờ vẫn luôn khiến anh không thể đoán được điều gì, càng tiến tới lại càng xa.
Sáng hôm sau – Tại văn phòng
Mai Linh:
– Sếp nè, cà phê hôm nay không đường nhưng có thêm một ít sữa nha. Em biết sếp cần chút vị ngọt để đỡ cau có đó!
Hoàng (nhìn cô mỉm cười):
– Em hiểu anh còn hơn cả bản thân anh nữa rồi đó.
Mai Linh:
– Tất nhiên. Em là trợ lý toàn năng mà! Không lẽ đi theo sếp năm năm mà không học được gì?
Hoàng:
– Cũng đúng… Cảm ơn em. Những lúc như thế này, có người bên cạnh thật sự quý giá.
Mai Linh cười nhẹ, ánh mắt ấm áp hơn mọi ngày. Nhưng cô không nói gì thêm. Đó là cách cô thể hiện sự quan tâm – vừa đủ, không làm phiền, nhưng không thiếu.
Chiều cùng ngày – Trước giờ tan ca
Khi các nhân viên bắt đầu thu dọn đồ đạc, Mai Linh bước tới bàn Hoàng:
Mai Linh:
– Sếp rảnh không? Ra ngoài ăn chút gì không? Em thấy anh ăn trưa qua loa quá trời. Sếp mà đổ bệnh là cả phòng ban ăn mì gói luôn á.
Hoàng (gập laptop lại):
– Ừ, đi thôi. Anh cũng đang cần nói chuyện với em một chút.
Tối – Quán ăn nhỏ ven đường
Quán cơm nhỏ nằm gọn trong một góc hẻm yên tĩnh. Không cầu kỳ, không đông đúc, chỉ có hai phần cơm gà và tiếng muỗng chạm chén lách cách.
Mai Linh:
– Em có hỏi thăm bé Mai rồi. Nghe nói đỡ sốt rồi hả anh?
Hoàng (gật đầu):
– Ừ, An nhắn là bé khoẻ lại rồi. Nhưng chắc em cũng mệt mỏi lắm, hôm đó lo lắng đến phát hoảng.
Mai Linh:
– Em lo cho con bé thật, nó đáng yêu lắm. Cũng… giống anh đôi phần.
Câu nói vừa dứt, Mai Linh liền cúi mặt xuống, vờ như đang gắp rau. Hoàng cười nhẹ:
Hoàng:
– Giống ở chỗ cứng đầu hả?
Mai Linh (cười):
– Cái đó em không dám nói. Nhưng chắc là… dễ gây thương nhớ giống nhau.
Hai người cùng cười, rồi lại im lặng. Nhưng lần im lặng này không khó xử. Nó như một khoảng nghỉ nhẹ, để mọi thứ lắng xuống.
Hoàng:
– Em theo anh lâu vậy, có bao giờ em thấy hối hận không?
Mai Linh:
– Có đôi lúc em nghĩ: chắc mình điên. Nhưng rồi em cũng thấy mình… may mắn. Vì được chứng kiến một người dốc hết lòng vì công việc, vì những điều họ tin tưởng. Và có đôi khi, chỉ cần đứng bên cạnh là đủ rồi.
Hoàng:
– Em luôn chọn cách đứng bên cạnh. Dù có quyền lựa chọn khác.
Mai Linh (cười nhẹ):
– Vì nếu ai cũng chọn bước đi, thì ai sẽ là người ở lại?
Một tuần sau – Tại công ty
Buổi trưa, Mai Linh bước vào phòng với tách trà nóng:
Mai Linh:
– Em nghe nói bé Mai khoẻ rồi. Cũng đỡ lo.
Hoàng:
– Ừ. Con bé mạnh mẽ thật. Có khi còn mạnh hơn cả người lớn.
Mai Linh:
– Em nghĩ, có mẹ như chị An… con gái cũng thừa hưởng nghị lực. Còn ba thì… chắc là người hay lặng thầm quan sát.
Hoàng ngẩng lên nhìn Mai Linh. Nhưng cô chỉ mỉm cười, rồi xoay người rời đi, để lại khoảng trống nơi cánh cửa vừa khép…
Sáng hôm sau – Văn phòng Laria
Hoàng đang ngồi họp cùng Mai Linh và phòng kế hoạch thì điện thoại rung lên. Là số của Thúy An.
Hoàng (khẽ liếc Mai Linh, rồi đứng dậy):
– Tôi ra ngoài nghe điện thoại chút.
Mai Linh gật đầu, ánh mắt không thể hiện điều gì, nhưng tay cô khẽ siết chiếc bút bi.
Hoàng bước nhanh ra hành lang.
Thúy An (qua điện thoại, giọng điềm tĩnh):
– Em đang ở dưới sảnh công ty anh. Có thể gặp một chút không?
Hoàng:
– Em đến công ty anh? Có chuyện gì hả >
Thúy An:
– Là chuyện bé Mai. Em nghĩ mình cần nói rõ vài điều. Và… có một việc khác.
Mười phút sau, tại quán cà phê gần công ty. Thúy An vẫn lạnh lùng như mọi khi, nhưng hôm nay có gì đó khác – ánh mắt cô nhìn Hoàng không còn lùi bước như trước.
Thúy An:
– Em biết chuyện anh gặp con bé tuần rồi. Cảm ơn anh… đã dành thời gian.
Hoàng:
– Anh muốn nhiều hơn một buổi cuối tuần. Nhưng nếu em không sẵn sàng, anh sẽ đợi.
Thúy An đặt ly cà phê xuống, mắt không rời anh:
Thúy An:
– Em không chắc mình đã làm đúng. Nhưng em biết, giấu mãi cũng không phải là cách. Bé Mai… xứng đáng có cả ba và mẹ bên cạnh.
Hoàng (trầm giọng):
– Em đang nói… chúng ta sẽ cùng nuôi con?
Cô không trả lời ngay. Một khoảng lặng ngắn, rồi cô khẽ gật đầu.
Thúy An:
– Em không hứa gì xa. Nhưng nếu anh còn muốn là một phần trong cuộc đời con bé… thì từ hôm nay, đừng là người đứng ngoài nữa.
Hoàng:
– Anh chưa từng rời khỏi.
Thúy An (mỉm cười nhẹ):
– Em biết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận