CHƯƠNG 7: KHI QUÁ KHỨ KHÔNG CÒN GIẤU MẶT

Đăng lúc 00:13 - 02/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

0

CHƯƠNG 7: KHI QUÁ KHỨ KHÔNG CÒN GIẤU MẶT

Sau chuyến về quê, Hoàng trở lại thành phố với tâm trí nặng trĩu. Gương mặt anh điềm đạm như thường ngày, nhưng sâu trong ánh mắt là một cơn bão đang cuộn trào. Những câu nói của cô hàng xóm vẫn vang trong đầu anh như âm vọng từ một thời chưa kịp khép lại.

Văn phòng hôm nay ồn ào hơn mọi khi. Mai Linh vừa bước vào đã kêu lên:

Mai Linh:

– Sếp ơi, chiều nay có cuộc họp ký hợp đồng bổ sung với bên Laria đó nha. Chị An trực tiếp tham dự, còn anh Tuấn thì chắc tới trễ. Em nghe phong phanh là sắp triển khai thêm một hạng mục mới. Mình chuẩn bị tinh thần đi.

Hoàng:

– Ừ, em sắp xếp tài liệu lại giúp anh. Cảm ơn em .

Mai Linh:

– Sếp lạ nha. Đi về quê mà mặt cứ như đi… ăn tát. Không phải gặp bạn gái cũ nào nữa chứ?

Hoàng (mỉm cười nhẹ):

– ừ anh gặp vài chuyện .. còn ghê hơn vậy nữu .

Mai Linh:

– Gì bí hiểm dữ vậy trời… Em hóng đó nha!

Chiều hôm đó – Phòng họp công ty

Thúy An bước vào với dáng vẻ quen thuộc: lạnh lùng, chỉn chu và xa cách. Mái tóc buộc gọn, gương mặt trang điểm nhẹ, ánh mắt lướt qua mọi người như không chạm vào ai cả.

Hoàng nhìn cô. Cảm giác chênh vênh dội về như một làn khói. Nhưng lần này, anh giữ cho mình bình tĩnh hơn trước. Cuộc họp diễn ra theo đúng quy trình, cả hai trao đổi công việc như những người đồng nghiệp lâu năm. Không ai nhắc đến chuyện riêng tư, nhưng ánh mắt lại chứa đầy điều chưa nói.

Tuấn đến muộn, vẫn nụ cười xã giao và cách gọi “em – anh” thân mật với An, khiến Hoàng siết c.h.ặ.t t.a.y dưới bàn. Mai Linh, ngồi bên, nghiêng đầu thì thầm:

Mai Linh:

– Nhìn như tình nhân ấy sếp ha… Anh kia là gì của chị An vậy?

Hoàng (khẽ đáp):

– Anh cũng đang muốn biết đây.

Kết thúc buổi họp, mọi người tản ra, chỉ còn lại Hoàng và Thúy An trong phòng.

Hoàng:

– Em có thời gian không? Anh muốn nói chuyện.

Cô hơi ngập ngừng, nhưng rồi gật đầu. Họ chọn một quán cà phê yên tĩnh gần công ty. Không có Tuấn. Không có bé Mai. Chỉ hai người từng là tất cả của nhau.

Hoàng:

– Anh đã về quê. Gặp lại vài người cũ. Và nghe được vài chuyện cũ…

Thúy An giữ im lặng.

Hoàng:

– Tại sao? Tại sao ngày đó em bỏ đi như thế? Không một lời giải thích. Không một lời từ biệt.

Thúy An:

– Vì khi đó… em nghĩ anh xứng đáng có một tương lai khác. Một tương lai không vướng bận.

Hoàng:

– Đó là lựa chọn của anh, không phải của em.

Thúy An (nhìn xuống ly cà phê):

– Có những lúc, sự thật không phải là điều tốt đẹp nhất để nói ra.

Hoàng:

– Em nghĩ giấu anh về con suốt năm năm là điều tốt đẹp?

Thúy An (giật mình):

– …Anh biết rồi à?

Hoàng:

– Anh biết từ cái cách con bé cười giống em, từ ánh mắt nó khi gọi anh là chú Hoàng. Từ hồ sơ trống tên cha. Từ bà hàng xóm năm xưa. Em giỏi giấu, nhưng không giỏi quên đâu, An.

Thúy An:

– Em không muốn con bị tổn thương. Và… em không chắc anh còn muốn gắn bó khi biết sự thật.

Hoàng:

– Em tước luôn quyền lựa chọn của anh.

Cô im lặng, mắt ươn ướt. Nhưng rồi lại kiên quyết đứng dậy.

Thúy An:

– Anh không cần phải gánh gì cả. Mai có em, có cuộc sống ổn định. Vậy là đủ rồi.

Cô rời đi, bỏ lại Hoàng ngồi một mình. Bên ngoài cửa kính, trời chuyển mưa.

Tối cùng ngày – Bệnh viện nhi

Mai Linh gọi điện hốt hoảng:

Mai Linh:

– Sếp ơi! Bé Mai nhập viện rồi. Sốt cao quá. Chị An đang kẹt họp, anh Tuấn thì không nghe máy. Em… em đang ở đây nè!

Hoàng không kịp suy nghĩ, lập tức chạy đến bệnh viện. Bé Mai nằm trên giường bệnh, khuôn mặt đỏ bừng, mi mắt khép hờ.

Hoàng (nắm tay bé nhẹ nhàng):

– Mai à, chú ở đây. Mẹ con sẽ tới ngay thôi, cố gắng lên nhé.

Bé Mai (mắt lim dim):

– Chú Hoàng… đừng đi nữa nha… Mẹ buồn lắm…

Tim Hoàng như nghẹn lại.


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận
Bạn thấy sao?
0 phản ứng