CHƯƠNG 9: LỰA CHỌN CỦA NGƯỜI LỚN
CHƯƠNG 9: LỰA CHỌN CỦA NGƯỜI LỚN
Có những lúc, điều khiến người ta lưỡng lự không phải là tình cảm, mà là hậu quả của tình cảm.
Từ buổi sáng Thúy An xuất hiện ở công ty, Hoàng cảm thấy nhịp sống của anh như bị bóp nghẹt trong một thứ chờ đợi vô hình. Không phải vì cô quay lại, mà vì lần đầu tiên cô để anh bước vào cánh cửa đã từng khóa chặt – cánh cửa của một người mẹ.
Anh bắt đầu lui về sớm hơn. Cố gắng nấu bữa tối. Đọc sách thiếu nhi. Tập nói chuyện với một đứa trẻ bằng sự chân thành, không qua trung gian của người lớn.
Mai Linh vẫn ở đó – lặng lẽ như một cái bóng quen thuộc, không trách, không hỏi, không chen vào. Cô làm đúng phần việc của mình, nhưng Hoàng biết, sự im lặng ấy chính là điều khiến anh thấy nặng lòng nhất.
Một tối, khi Hoàng trở về sau khi đưa bé Mai về nhà, anh thấy Mai Linh ngồi ở sảnh, đôi giày cao gót để bên cạnh, bàn chân trần khẽ đung đưa như muốn buông bỏ điều gì đó.
Mai LInh ngước nhìn anh.
– Anh có nghĩ… có những người sinh ra để đứng sau, không bao giờ được bước lên phía trước?
Hoàng không trả lời ngay. Anh chỉ đứng đó, nhìn người phụ nữ đã đồng hành cùng mình suốt những năm chông chênh nhất.
“Linh à… nếu em muốn bước lên phía trước, anh chưa từng ngăn cản. Nhưng nếu em cứ ở lại phía sau, anh cũng không thể quay lại.”
Câu nói ấy, anh không thốt ra thành lời. Bởi vì chính anh cũng chưa biết, phía trước kia… sẽ dành cho ai.
⋯
Gần cuối tháng, một sự kiện bất ngờ xảy ra – Laria bất ngờ rút lại một phần hợp đồng liên kết, lý do là “tái cấu trúc nội bộ”. Mai Linh là người đầu tiên nhận được tin, cô im lặng nhìn dòng email trước mặt mà tay lạnh ngắt. Không báo Hoàng, cô chạy thẳng đến văn phòng Laria.
Cô không hẹn trước. Người tiếp cô là trợ lý riêng của Thúy An – một người phụ nữ trẻ, sắc sảo, nhìn Mai Linh bằng ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa thận trọng.
– Tôi muốn gặp giám đốc An. Năm phút thôi.
Thúy An bước vào sau vài phút chờ đợi. Cô không mặc vest, chỉ là sơ mi trắng và quần đen, nhưng khí chất vẫn lạnh lùng như thường lệ.
– Cô tới đây vì hợp đồng, hay vì anh ấy?
Mai Linh đứng thẳng lưng, không né tránh ánh mắt kia.
– Vì anh ấy. Và vì cả tôi. Tôi không muốn điều gì làm tổn thương công sức anh ấy gây dựng. Dù người tổn thương có là tôi.
Thúy An im lặng. Rất lâu.
– Cô yêu anh ấy?
– Tôi chưa từng nói. Nhưng nếu anh ấy cần, tôi sẽ ở lại. Nếu anh ấy không cần… tôi sẽ rời đi. Nhưng tôi không muốn anh ấy bị tổn thương lần nữa, từ chính những người anh ấy tin tưởng.
⋯
“Tình yêu không đo bằng lời nói, mà bằng điều người ta làm khi không ai nhìn thấy.”
Hoàng ngồi một mình trong văn phòng. Trên bàn là hộp cơm mà Mai Linh để lại, cùng tờ giấy viết tay:
“Em không cần lời cảm ơn. Nhưng nếu anh thấy mọi chuyện khó khăn, em có thể ở lại. Chỉ cần anh đừng để em đứng một mình mãi.”
Bên ngoài trời bắt đầu đổ mưa.
Anh không biết có nên gọi cho Thúy An hay không.
Không biết có nên giữ Mai Linh ở lại hay không.
Anh chỉ biết, lần đầu tiên trong đời, anh không còn biết mình nên chọn ai – giữa một người đã từng là tất cả, và một người chưa từng rời đi.
⋯
– Tiếng mưa
“Chúng ta luôn nghĩ rằng yêu là giữ lấy, nhưng đôi khi, yêu là biết để người kia rời đi… mà vẫn cầu mong họ hạnh phúc.”
Tiếng mưa đập vào cửa kính. Trong màn mưa đó, Hoàng nhận ra… người lớn đôi khi đau vì phải chọn, nhưng trẻ con thì chỉ cần được yêu.
Và đó là điều anh phải học – làm người lớn mà không quên trái tim của một đứa trẻ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận