CHƯƠNG 6: GÓC KHUẤT QUÁ KHỨ
CHƯƠNG 6: GÓC KHUẤT QUÁ KHỨ
Hoàng ngồi trầm ngâm trong văn phòng, ánh sáng từ màn hình điện thoại vẫn dừng lại ở bức ảnh sinh nhật. Gương mặt bé Mai rạng rỡ, đứng giữa anh và Thúy An. Không hiểu sao… từ lúc nhìn thấy bức ảnh ấy, lòng anh nặng trĩu.
Cửa phòng bật mở, Mai Linh ló đầu vào, tay cầm ly cà phê:
Mai Linh:
– Cà phê cho người tối qua trằn trọc vì một nụ cười trẻ con. Uống xong là tỉnh táo liền!
Hoàng (ngước nhìn, giọng trầm):
– Em điều tra giùm anh chuyện đó chưa?
Mai Linh (mắt sáng rỡ):
– Rồi nha! Bạn em làm ở phường Q7. Tối qua em giả bộ hỏi thăm vài mẫu đơn, rồi tiện miệng nhắc tên bé Mai. Nó gửi em một bản sao giấy khai sinh.
Cô rút từ túi xách ra một tờ giấy gấp đôi, đặt trước mặt Hoàng.
Mai Linh:
– Phần tên cha… để trống. Nhưng có một điều thú vị nè – giấy xác nhận y tế khi bé nhập viện năm ngoái, người ký là Tuấn. Với tư cách… người giám hộ.
Hoàng nhìn chăm chú vào tờ giấy. Không nói. Không biểu cảm. Chỉ có ngón tay khẽ run lên khi lướt qua tên Thúy An trong mục “mẹ”.
Mai Linh:
– Sếp à, rõ ràng chị ấy giấu. Giấu kỹ lắm luôn.
Hoàng:
– Cảm ơn em, Linh. Anh… cần chút thời gian.
Mai Linh:
– Em biết mà. Nhưng đừng suy diễn quá rồi tổn thương người ta. Chuyện này… phải nghe từ chính miệng chị ấy mới rõ.
Chiều hôm đó – Công viên gần khu Q7
Hoàng tới theo lời chỉ dẫn trong nhóm chat phụ huynh của trường mẫu giáo mà Mai Linh tìm được. Anh không chắc hôm nay có gặp được bé Mai không… nhưng linh cảm mách bảo anh cứ tới.
Và linh cảm không sai.
Bé Mai đang ngồi xếp lá cây bên ghế đá, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu tìm ai đó.
Hoàng:
– Chào con.
Bé Mai (nhận ra ngay, cười toe):
– A! Chú Hoàng! Chú tới chơi với con hả?
Hoàng:
– Ừ… Chú đi ngang qua. Con ngồi một mình à?
Bé Mai:
– Dạ, chú Tuấn đang đi mua kem. Chú nói con đợi một lát thôi.
Hoàng:
– Hôm sinh nhật, con vui không?
Bé Mai:
– Vui ơi là vui! Mẹ cắt bánh cho con, chú cũng có chụp hình nữa mà. Hôm đó mẹ còn nói… ngày con sinh ra mẹ đã khóc rất nhiều.
Hoàng khựng lại. Câu nói hồn nhiên như một cái tát. Thời gian… địa điểm… cảm xúc… Tất cả đều trùng khớp với ngày Thúy An rời bỏ anh.
Hoàng:
– Con sinh vào tháng mấy vậy?
Bé Mai:
– Tháng mười một ạ! Con là siêu nhân mùa đông nha!
Tuấn từ xa bước lại, tay cầm hai cây kem. Anh khựng lại khi thấy Hoàng, nhưng rồi vẫn cười:
Tuấn:
– Lại gặp nhau nữa rồi. Anh hay có mặt đúng lúc ghê.
Hoàng:
– Có lúc… không phải tình cờ.
Tuấn:
– Vậy chắc anh đến để tìm câu trả lời?
Hoàng:
– Tôi muốn biết… điều đáng lẽ tôi nên biết từ năm năm trước.
Tuấn nhìn Hoàng vài giây, rồi quay sang đưa kem cho bé Mai. Cô bé vô tư ngồi xuống ăn, không để ý tới không khí đang căng như dây đàn.
Tuấn:
– Có những điều… người ta giấu đi không phải vì sai, mà vì không đủ dũng khí để đối diện.
Hoàng:
– Hay là vì không đủ tin tưởng để chia sẻ?
Tuấn:
– Anh nên hỏi An. Tôi chỉ… là người thay thế, không phải người được chọn.
Nói rồi Tuấn cúi xuống gọi Mai đi về. Cô bé ngoái lại vẫy tay:
Bé Mai:
– Bye chú Hoàng! Hôm nào mình chơi nữa nha!
Hoàng mỉm cười. Nhưng ánh mắt thì nặng trĩu.
Cuối ngày – Tại nhà Hoàng
Anh mở tủ, lấy ra một hộp cũ từng khóa từ lâu. Trong đó là một xấp thư, vài bức ảnh và chiếc khăn len màu nâu.
Tấm ảnh cuối cùng anh giữ lại – anh và Thúy An chụp bên bờ sông năm đó. Nụ cười cô khi ấy… cũng giống y như bé Mai hôm sinh nhật.
Hoàng (thì thầm):
– Em nghĩ anh không nhận ra sao?
Anh nhìn ra cửa sổ. Trời không mưa. Nhưng trong lòng, đã bắt đầu nổi gió.
Vài ngày sau – Quê nhà
Hoàng trở về quê, nơi từng đầy ắp ký ức giữa anh và Thúy An. Anh không nói với ai, chỉ lặng lẽ xuống xe, đút tay vào túi áo, đi bộ qua những con đường cũ.
Căn nhà trọ năm xưa đã đổi chủ. Bà chủ mới không biết anh là ai. Nhưng may mắn thay, bà hàng xóm già bên cạnh vẫn còn ở đó.
Bà hàng xóm:
– Trời đất, Hoàng đó hả con? Lâu lắm mới thấy về. Hồi xưa… con bé An nó thương con dữ lắm. Mà không hiểu sao… có bầu rồi lẳng lặng bỏ đi. Ai hỏi cũng im như hến.
Hoàng:
– Bà nói… có bầu?
Bà hàng xóm:
– Ờ, lúc đó ai mà chẳng thấy. Cái bụng to lùm lùm, cứ ôm suốt cái áo khoác cho người ta đừng nhìn. Mà cũng tội… con bé khóc suốt.
Hoàng đứng lặng. Trái tim anh đập từng nhịp thắt lại. Mọi mảnh ghép trong đầu dần ráp lại – từng chi tiết nhỏ, từng ánh mắt trốn tránh, từng câu nói ngập ngừng… tất cả đang dần đưa anh đến sự thật.
“Sự thật không nằm ở nơi người ta giấu nó. Mà ở nơi người ta dám nhìn thẳng vào nó.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận