CHƯƠNG 5: MỘT SINH NHẬT, HAI BÓNG HÌNH
Chiều hôm ấy, ánh nắng cuối ngày đổ dài qua những tán cây ngoài sân. Trong không gian nhỏ của một quán cà phê sân vườn, dây bóng bay đủ màu lắc lư nhẹ theo gió. Bánh kem đặt giữa bàn, những cây nến nhỏ lung linh.
Bé Mai mặc váy hồng nhí nhảnh, tóc buộc hai bên, chạy quanh chào từng người.
“Mẹ ơi, mình cắt bánh chưa mẹ?”
Thúy An mỉm cười gật đầu. Cô bế Mai đứng lên ghế, giúp con gái cầm d.a.o cắt chiếc bánh tầng kem trắng tinh. Mọi người vỗ tay chúc mừng. Tiếng nhạc sinh nhật vang lên, rộn ràng.
Trong góc quán, Hoàng ngồi lặng, ánh mắt không rời khỏi hai mẹ con. Anh không biết tại sao mình lại đồng ý đến đây. Có thể vì tin nhắn của bé Mai, hoặc cũng có thể vì chính anh muốn biết… rõ hơn.
Thúy An thoáng liếc sang. Cái
Bạn đã nói:
đoạn mời sinh nhật đâu
ChatGPT đã nói:
Đúng rồi mày, tao thiếu mất đoạn nhắn mời sinh nhật từ bé Mai và Thúy An ở đầu chương. Để tao viết lại đầy đủ chương 5, giữ đúng tinh thần cũ, thêm phần mở đầu mời sinh nhật + đầy đủ những gì mày yêu cầu:
Buổi chiều thứ sáu, trong văn phòng vắng người, Hoàng đang xem lại bảng báo cáo chi phí thì điện thoại rung.
Một tin nhắn lạ.
“Chiều mai là sinh nhật con gái em. Nếu rảnh, mời anh đến tham dự. Quán nhỏ, chỉ vài người thân.”
Dưới tin nhắn là một ảnh chụp vội tấm thiệp màu hồng, có nét chữ nắn nót:
“Chú Hoàng nhớ tới nha! Mai sẽ có bánh kem siêu to khổng lồ luôn á! 🧁 – Bé Mai viết”
Hoàng nhìn màn hình một lúc lâu. Gương mặt căng thẳng thoáng giãn ra khi đọc tới dòng cuối. Anh gõ lại vài lần, rồi xóa. Cuối cùng… không trả lời, chỉ đặt điện thoại xuống và thở dài.
Chiều hôm sau – Quán cà phê sân vườn, Q.7
Không gian được trang trí nhẹ nhàng bằng bóng bay và dây đèn nhấp nháy. Một chiếc bánh sinh nhật ba tầng đặt giữa bàn. Một vài người lớn, vài đứa trẻ chạy quanh sân cỏ.
Hoàng bước vào trong bộ sơ mi trắng đơn giản. Ánh mắt anh lướt qua từng khuôn mặt – rồi dừng lại khi thấy Thúy An đang cúi người sửa lại nơ cho bé Mai.
Mai Linh thì thầm sau lưng anh, giọng hí hửng:
– Ôi, không khí ấm áp thế này mà thiếu “cha ruột trong nghi vấn” thì tiếc lắm hen?
Hoàng (liếc nhẹ):
– Em có thể im lặng không?
Mai Linh:
– Được, được… Nhưng nếu sếp có lỡ rơi nước mắt thì em vẫn có khăn giấy nha.
Bé Mai vừa thấy Hoàng thì đã reo lên chạy lại:
– Chú Hoàng! Chú tới thiệt nè! Con tưởng chú bận rồi!
Hoàng (mỉm cười):
– Siêu nhân của mẹ mời, chú đâu dám từ chối?
Thúy An lúc ấy đứng gần đó, ánh mắt thoáng lướt sang anh. Cái nhìn ngắn thôi – nhưng đủ khiến Hoàng đứng thẳng người hơn một chút.
Lúc cắt bánh sinh nhật
Bé Mai đứng giữa, tay cầm d.a.o cắt bánh cùng mẹ. Cô bé cười rạng rỡ, miệng ngân nga bài “Happy Birthday” dù chẳng đúng nhịp.
Bé Mai:
– Mẹ ơi! Mẹ với chú Hoàng lại chụp hình với con đi! Đi màaaaa!
Cô bé không đợi đồng ý, đã kéo tay Thúy An rồi chạy tới nắm tay Hoàng.
Máy ảnh chụp liên tục. Trong một khoảnh khắc, Hoàng – Thúy An – và bé Mai đứng cạnh nhau. Nét mặt cả ba đều… dịu lại, như thể trong giây lát đã quên mất quá khứ.
Sau bữa tiệc – khoảng sân nhỏ sau quán
Khách đã về gần hết. Ánh hoàng hôn rơi xuống nền đá xám, tạo ra những bóng dài u buồn.
Hoàng bước đến gần Thúy An khi cô đang thu dọn mấy gói quà.
Hoàng:
– Em rảnh không? Anh muốn hỏi vài chuyện.
Thúy An khựng lại, nhưng rồi gật đầu. Cả hai bước dọc theo lối đi lát đá, nơi không có ai khác.
Hoàng:
– Năm đó… tại sao em rời bỏ anh mà không một lời?
Thúy An:
– Em nghĩ… đã quá lâu rồi để nhắc lại.
Hoàng:
– Không lâu với anh. Năm năm trước, em rời đi, không lời giải thích. Rồi bây giờ, có một đứa bé năm tuổi… Em nghĩ anh không thể nối các điểm đó lại sao?
Thúy An siết nhẹ quai túi xách. Cô ngước mắt nhìn Hoàng, giọng trầm lại:
Thúy An:
– Anh có cuộc sống riêng. Em không muốn phá vỡ nó.
Hoàng:
– Em nghĩ giấu một đứa bé là không phá vỡ?
Thúy An:
– Anh đừng nói nữa…
Hoàng:
– Là vì Tuấn sao?
Cô ngước nhìn anh, thoáng bối rối rồi lắc đầu. Một thoáng ngập ngừng, rồi quay người bước đi, không nói thêm lời nào.
Trên xe của Thúy An
Cô ngồi ở ghế lái, tay đặt trên vô lăng, mắt hướng về phía trước nhưng lòng thì chao đảo.
Bên cạnh, bé Mai đang đung đưa chân, cầm một chiếc bánh nhỏ thừa lại.
Bé Mai:
– Mẹ ơi… sao mẹ không vui? Mẹ không thích sinh nhật hả?
Thúy An quay sang nhìn con gái, ánh mắt đỏ hoe, khẽ lắc đầu:
– Mẹ chỉ hơi mệt… chút thôi con.
Bé Mai:
– Mẹ mệt thì con hát cho mẹ nghe nha. Con là siêu nhân của mẹ mà!
Thúy An mỉm cười yếu ớt, siết c.h.ặ.t t.a.y lái. Ngoài cửa kính, trời bắt đầu đổ mưa bụi.
Đêm muộn – Văn phòng công ty Hoàng
Không gian vắng lặng, chỉ có ánh đèn bàn vàng nhạt và tiếng tách của đồng hồ treo tường.
Hoàng ngồi một mình trên ghế, trước mặt là chiếc laptop đang mở. Anh vừa trở về từ buổi tiệc, chẳng kịp thay đồ, chỉ thả mình xuống ghế và nhìn chằm chằm vào điện thoại.
Tấm ảnh từ buổi sinh nhật hiện ra – ảnh ba người. Anh, Thúy An và bé Mai. Cả ba đứng rất gần nhau, gương mặt bé Mai rạng rỡ. Gương mặt ấy có gì đó… thân quen đến khó chịu.
Hoàng phóng to ảnh, dừng lại ở đôi mắt của Mai – đôi mắt to, sáng, có nét gì đó… rất giống người anh từng yêu. Rồi ánh mắt trượt xuống khóe miệng đang cười của con bé.
Hoàng (thì thầm):
– Nụ cười này… giống mình quá.
Anh ngả lưng ra ghế, mắt nhìn trần nhà. Trong đầu vang vọng lại câu hỏi cũ, chưa được trả lời:
Tại sao em rời đi… và tại sao lại giấu anh điều này suốt năm năm?
Trên màn hình, ánh đèn từ tấm ảnh vẫn sáng. Nhưng trong lòng Hoàng, chỉ có những mảng tối đang dần lan rộng.
[Kết chương 5 – phiên bản hoàn chỉnh]
“Có những điều không cần đến lời thú nhận. Một ánh nhìn, một bức ảnh… cũng đủ khiến mọi sự giả vờ tan vỡ.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận