CHƯƠNG 4: SỰ THẬT CÓ THỂ GIẤU ĐẾN BAO GIỜ ?

Đăng lúc 00:13 - 02/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

0

CHƯƠNG 4: SỰ THẬT CÓ THỂ GIẤU ĐẾN BAO GIỜ?

“Em có thể gặp tôi một lát được không? Tôi muốn thảo luận vài điểm trong hợp đồng vận chuyển.”

Tin nhắn gửi đi lúc 9 giờ sáng.

Chưa đến năm phút sau, Thúy An trả lời:

“14h tại quán cà phê tầng trệt khách sạn Pearllight. Không quá 30 phút.”

14h05 – Quán cà phê Pearllight

Không gian yên tĩnh, nhạc nhẹ du dương. Thúy An bước vào với chiếc áo sơ mi lụa màu be, váy bút chì đen, dáng đi thẳng, ánh mắt không d.a.o động.

Hoàng đã ngồi sẵn ở bàn góc. Anh đứng dậy khi cô đến, nhưng Thúy An chỉ gật đầu, ngồi xuống không chút ngập ngừng.

Thúy An:

– Tôi đến đúng giờ. Anh có thể vào thẳng vấn đề.

Hoàng (mỉm cười nhẹ):

– Vẫn thực tế như xưa.

Cô không đáp. Anh nhìn cô một lúc, rồi mở laptop.

Hoàng:

– Trong lộ trình giao hàng tháng đầu tiên, có vài điểm chưa rõ. Đặc biệt là tuyến chuyển nhanh từ kho phụ về showroom… Tôi nghĩ nên bổ sung điểm xác nhận trung gian.

Thúy An:

– Tôi đã giao bộ phận vận hành xử lý phần đó. Anh không cần lo. Nhưng nếu anh muốn đưa người qua khảo sát trực tiếp, tôi sẽ cho phép.

Hoàng (gật đầu, rồi chuyển hướng):

– Con gái em… Tôi gặp rồi. Bé ngoan thật.

Ánh mắt Thúy An hơi khựng lại – rất nhẹ, nhưng đủ để Hoàng nhận ra.

Thúy An (giọng đều):

– Trẻ con giờ lanh lợi lắm. Gặp ai cũng dễ thương hết.

Hoàng:

– Tôi đoán bé khoảng năm tuổi… Cũng tầm thời gian em rời đi, nhỉ?

Thúy An:

– Anh đang ám chỉ gì?

Hoàng (nhìn thẳng):

– Nếu có điều gì… thuộc về tôi mà tôi chưa từng biết, em nghĩ tôi nên tiếp tục mù mờ mãi sao?

Thúy An cầm ly cà phê lên, nhấp một ngụm. Rồi chậm rãi:

Thúy An:

– Nếu anh đang thắc mắc vì công việc, thì không cần lo. Mọi thứ vẫn trong kiểm soát.

Hoàng:

– Còn nếu không phải vì công việc?

Thúy An đứng dậy, chỉnh lại túi xách:

Thúy An:

– Vậy thì càng không cần phải nói.

Cô rời đi. Mùi nước hoa thoảng qua, lạnh như khí trời cuối thu. Hoàng ngồi lại, tay siết chặt ly cà phê đã nguội.

Đêm cùng ngày – Nhà riêng Thúy An

Bé Mai đã ngủ say, ôm chặt con gấu bông. Thúy An ngồi bên mép giường, vuốt tóc con gái, ánh mắt dõi vào khoảng không.

Cô nhớ lại…

5 năm trước – trong một căn phòng trọ nhỏ ở quê.

Chiếc que thử thai hiện hai vạch.

Tiếng tim đập trong lồng n.g.ự.c như sắp nổ tung.

Hoàng lúc ấy đang vật lộn với công ty vừa thành lập, không tiền, không người hỗ trợ. Còn cô thì phải gánh áp lực từ mẹ, từ họ hàng. Ai cũng bảo:

“Thằng đó có tương lai gì đâu. Bỏ đi, lo cho mình trước đi con.”

Cô đã muốn nói cho anh biết… nhưng rồi không đủ can đảm. Cô sợ – sợ nếu anh biết, anh sẽ bỏ tất cả để quay về.

“Em muốn anh được sống cuộc đời của riêng mình… dù không có em.”

Ngày hôm sau – văn phòng Laria

Tuấn bước vào phòng Thúy An, đóng cửa nhẹ tay.

Tuấn:

– Em gặp Hoàng hôm qua?

Thúy An (vẫn làm việc, không ngẩng lên):

– Ừ. Về công việc.

Tuấn:

– Anh không nghĩ Hoàng chỉ muốn bàn công việc. Anh ấy đang bắt đầu nghi ngờ chuyện của bé Mai.

Thúy An:

– Em biết.

Tuấn:

– Vậy em định sao? Cứ để anh ấy tìm ra từ từ?

Thúy An (ngẩng đầu):

– Em chưa sẵn sàng. Và anh cũng không cần bận tâm đến chuyện đó. Giữa chúng ta… không có gì để gọi là ràng buộc cả.

Tuấn sững lại. Anh muốn nói điều gì đó, nhưng rồi nén lại. Cười nhẹ:

Tuấn:

– Anh chỉ lo cho em thôi.

Thúy An:

– Em cảm ơn. Nhưng chuyện này… em sẽ tự lo.

Tuấn gật đầu, rồi rời đi, để lại không khí lạnh tanh phía sau.

Chiều muộn – Văn phòng công ty Hoàng

Mai Linh:

– Tèn ten! Có tin nóng đây sếp ơi!

Mai Linh bước vào, tay cầm một tập tài liệu và điện thoại.

Mai Linh:

– Em moi được từ cái anh bảo vệ bên Laria là bé Mai học trường mẫu giáo tư nhân ở khu Q7. Trường có camera, bảo vệ, xe đưa rước, xịn sò lắm. Nếu anh muốn đi… thì em nghĩ nên giả bộ làm phụ huynh có nhu cầu. Mặt anh bây giờ mà đi vô xin nhận con là lòi ngay đó!

Hoàng (nhếch môi):

– Em hào hứng ghê.

Mai Linh:

– Em đang sống trong phim tình cảm dài tập, sao không hào hứng được! Coi như em là cameo góp tiếng cười!

Hoàng (nhìn tài liệu, chậm rãi):

– Cảm ơn em, Mai Linh. Nghiêm túc đó.

Mai Linh (giơ tay làm dấu im lặng, mắt long lanh):

– Em biết, em biết. Em lui xuống, chúc anh đi điều tra thành công và đừng bị cô giáo chửi vì nhìn con người ta quá kỹ!

Chiều tối – Cổng trường mẫu giáo

Hoàng đứng bên ngoài hàng rào, tay đút túi quần. Anh nhìn dòng xe đưa đón trẻ dần dần thưa lại. Trường mẫu giáo có hàng cây xanh rợp bóng, và giọng hát ê a vọng ra từ loa phát thanh nhỏ.

Anh không định vào – chỉ muốn nhìn thấy bé Mai một lần nữa.

Đúng lúc ấy, cánh cổng mở ra. Một nhóm trẻ con ùa ra. Trong đó có bé Mai, tay cầm một cây kem, mắt sáng rực.

Hoàng:

– Chào Mai.

Bé Mai (ngước nhìn, cười toe):

– Chú là người lạ lần trước nè!

Hoàng:

– Hôm nay học có vui không?

Bé Mai:

– Dạ vui! Con vẽ được một bức tranh có chú chim. Cô giáo khen luôn á.

Hoàng (cười):

– Con giỏi vậy, mẹ chắc tự hào lắm.

Bé Mai:

– Mẹ nói là con là siêu nhân của mẹ mà! Thiệt đó!

Một giáo viên đi tới, cúi chào Hoàng:

– Chào anh, xin lỗi… anh là?

Hoàng (chững lại, rồi nhẹ giọng):

– Tôi… quen mẹ bé Mai. Tôi chỉ đến đưa đồ giúp thôi.

– À, dạ vâng. Mẹ bé có dặn là không được để ai đón bé trừ… chú Tuấn. Ảnh tới là tụi em mới giao bé.

Câu nói như một nhát cắt sâu vào lòng Hoàng.

Tại sao không phải là cha ruột? Tại sao lại là Tuấn?

Anh nhìn theo bé Mai được cô giáo dắt vào lại lớp, lòng như vỡ ra hàng trăm mảnh nhỏ.

15 phút sau – trong xe ô tô

Hoàng ngồi trong xe, đỗ cách cổng trường vài chục mét. Anh không hút thuốc, không nói gì, chỉ nhìn chăm chăm về phía cánh cổng.

Một chiếc SUV màu trắng từ từ dừng lại. Tuấn bước ra, áo sơ mi gọn gàng, ánh mắt dịu dàng. Anh chào cô giáo, cúi xuống nói gì đó với bé Mai đang chạy ra.

Mai ôm lấy tay Tuấn, líu lo điều gì đó khiến Tuấn bật cười.

Hoàng nhìn cảnh đó qua kính xe. Cảm giác trong lòng… không tên, không rõ ràng, nhưng rất khó chịu. Bàn tay anh siết vô lăng, đến mức các đốt tay trắng bệch.

[Kết chương 4]

“Sự thật không phải lúc nào cũng cần được nói. Nhưng có những sự thật… nếu không nói, sẽ trở thành nỗi đau của cả một đời người.”


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận
Bạn thấy sao?
0 phản ứng