CHƯƠNG 3: NGHI HOẶC

Đăng lúc 00:13 - 02/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

0

– Anh có thấy mình giống nhân vật chính trong phim không?

Mai Linh vừa bước xuống xe vừa quay sang Hoàng, tay chỉnh lại thẻ tên nhân viên đeo trên n.g.ự.c áo.

– Phim nào?

– Phim mà nhân vật chính bị người yêu cũ “thuê” quay lại hợp tác làm ăn á. Xong rồi từ từ phát hiện ra hàng đống bí mật kinh thiên động địa.

Hoàng nhướng mày:

– Em đọc nhiều tiểu thuyết quá rồi đó Linh.

Mai Linh cười hì hì:

– Không, lần này là giác quan thứ sáu của phụ nữ. Mạnh lắm! Với lại, hôm nay bên Laria để người tên Tuấn đại diện ký hợp đồng, em đoán là kiểu người… không đơn giản.

– Không đơn giản là sao?

– Là kiểu “gần gũi với giám đốc” á. Mà nhìn cái mặt ảnh là em nghi rồi. Cái dạng “nhiều lớp, khó bóc”, toàn xuất hiện trong phim chính kịch.

Hoàng im lặng. Cái tên Tuấn đó… từ hôm gặp ngoài showroom cùng bé Mai, đã khiến anh thấy bất ổn. Nhất là cái cách hắn ta cười – thân thiện nhưng không thật.

Phòng hội nghị tầng 5 – Khách sạn Pearllight

Không khí trang trọng vừa đủ. Chỉ vài đại diện mỗi bên, không báo chí, không truyền thông rình rang. Hoàng ngồi một bên bàn, đối diện là Tuấn – người đại diện Laria.

Tuấn mặc vest đen, dáng bảnh bao, nụ cười không bao giờ tắt.

– Rất vui được hợp tác với công ty anh. Giám đốc bên tôi đánh giá cao năng lực vận hành của bên anh, và… – Tuấn dừng lại một nhịp – …cá nhân tôi cũng rất tôn trọng cách làm việc của anh Hoàng.

Hoàng cười nhẹ, gật đầu xã giao:

– Cảm ơn anh. Hy vọng sẽ có cơ hội làm việc lâu dài.

Mai Linh từ phía sau thì thầm:

Dẻo như kẹo kéo… Em cảm thấy hơi ngọt quá rồi đó sếp.

Buổi ký hợp đồng diễn ra suôn sẻ. Nhưng sau khi ký xong, Tuấn bất ngờ rút điện thoại ra gọi video.

– Xin lỗi một chút, tôi báo lại cho giám đốc bên tôi.

Màn hình hiện lên khuôn mặt Thúy An, vẫn là gương mặt điềm đạm, thần sắc lạnh, không trang điểm đậm nhưng đủ cuốn hút.

Tuấn (vui vẻ):

– An ơi, anh báo em là bên đây ký xong rồi nha. Mọi thứ trơn tru lắm.

Thúy An (giọng nhẹ, không biểu cảm):

– Em biết rồi. Cảm ơn anh đã giúp em thay mặt.

Tuấn (nhếch mép):

– Em khách sáo với anh làm gì. Lúc nào em cũng vậy.

Thúy An:

– Vẫn nên có nguyên tắc trong công việc. Anh hiểu mà.

Tuấn cười, rồi đưa màn hình về phía cô bé đang đứng cạnh:

– Mai nè, mẹ con đang trên điện thoại nè, nói gì đi chứ.

Bé Mai (rạng rỡ):

– Mẹ ơi, con ngoan lắm luôn đó! Mẹ nhớ ăn sáng nha. Dạ… mẹ nhớ mặc áo khoác, hôm nay trời lạnh á!

Thúy An khẽ mỉm cười, một nụ cười thoáng qua nhưng thật.

Tuấn (vẫn giữ giọng nhẹ nhàng):

– Em nghe đó, bé lo cho em từng chút.

Thúy An:

– Cảm ơn anh. Giờ em có chút việc, em tắt máy trước.

Cuộc gọi kết thúc.

Hoàng nãy giờ vẫn giữ gương mặt bình thản, nhưng lòng thì ngổn ngang.

Anh – em? Sao thân vậy? Bé Mai lại ở cùng… Tuấn?

Mai Linh liếc sang anh, thì thầm như đoán được suy nghĩ:

– Căng à nha. Xưng hô kiểu này… có “thể” là đang hẹn hò đó. Nhưng cũng “có thể”… là chưa gì hết. Tùy người muốn nghĩ sao thôi!

Hoàng lặng thinh. Nhưng trong lòng anh biết rõ – đây không còn là chuyện công việc đơn thuần nữa rồi.

Cuối buổi – hành lang khách sạn

Tuấn đi cùng Hoàng ra thang máy. Cả hai giữ phép lịch sự, nhưng bầu không khí thì hoàn toàn không còn thoải mái như đầu buổi.

Tuấn bước chậm lại, rồi bất ngờ mở lời:

– Anh Hoàng, tôi có nghe qua về mối quan hệ giữa anh và An trước đây. Tôi nghĩ… có thể sẽ có vài điều không tiện cho cô ấy.

Hoàng quay sang, giọng đều:

– Tôi không hiểu ý anh.

Tuấn cười nhạt:

– Ý tôi là… mọi chuyện đã qua rồi. Bây giờ cô ấy có cuộc sống riêng, có những thứ cần yên ổn. Anh là người thông minh, chắc hiểu điều tôi muốn nói.

Hoàng dừng lại, mắt nhìn thẳng vào mắt Tuấn:

– Tôi làm việc, không phải để nhắc chuyện cũ. Nhưng nếu có điều gì cần rõ ràng, tôi sẽ không ngại hỏi thẳng.

Tuấn hơi sững lại, rồi cười:

– Tôi chỉ mong mọi chuyện suôn sẻ. Vậy thôi.

Tối hôm đó – tại văn phòng công ty Hoàng

Cả ngày không tập trung nổi vào công việc, Hoàng ngồi xem lại hồ sơ hợp đồng. Bỗng anh lướt qua một bức ảnh đính kèm trong phần giới thiệu doanh nghiệp – ảnh Thúy An chụp cách đây 5 năm, trong một buổi thiện nguyện nhỏ ở miền Tây.

Bức ảnh rất bình thường – nếu không phải cô đang mặc chiếc váy suông rộng, tay đặt nhẹ lên bụng.

Hoàng zoom kỹ vào tấm hình. Có thể chỉ là trùng hợp… hoặc không.

Ngay phía góc tấm ảnh, là một bảng tên treo ở bàn tặng quà: “Bầu yêu thương” – dành cho các mẹ bầu khó khăn.

Tim anh đập mạnh.

Thời gian đó… chính là lúc cô rời khỏi anh.

Hoàng gục đầu xuống bàn, hít sâu. Cả thế giới bên ngoài chợt như ngừng lại. Cảm giác bị giấu đi điều gì đó – rõ ràng hơn bao giờ hết.

[Kết chương 3]

“Không có bí mật nào giấu mãi được dưới ánh sáng. Chỉ là… ánh sáng đến muộn mà thôi.”


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận
Bạn thấy sao?
0 phản ứng