CHƯƠNG 2: NGƯỜI THỨ BA VÀ ĐỨA TRẺ
– Sếp nè… Anh có bao giờ thấy một người vừa nhìn đã biết chắc chắn là… có uẩn khúc không?
Tiếng của Mai Linh vang lên giữa hành lang dài dẫn vào showroom Laria. Cô vừa đi vừa nói, tay cầm bảng khảo sát, miệng thì luyên thuyên như thể đang dạo chơi chứ không phải đi làm.
Hoàng thở dài:
– Em đang nói anh đó hả?
– Không, em nói chị Thúy An. – Mai Linh lắc đầu, liếc sang – Nhìn chị đó kỹ lắm luôn. Lạnh, bình tĩnh, không lộ biểu cảm… kiểu như “đây là chuyện công việc, không có gì để nói”. Nhưng ánh mắt cổ nhìn anh có chút… lạ.
Hoàng im lặng, mắt nhìn phía trước. Từ lúc gặp lại Thúy An, mọi giác quan của anh đều rối loạn. Dù ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng, từng câu nói của cô như cứa vào những năm tháng cũ chưa kịp lành.
Tại showroom chính của Laria – buổi khảo sát tuyến giao nhận
Không gian showroom sang trọng, từng chi tiết đều toát lên sự đầu tư và tinh tế. Nhân viên dẫn Hoàng và Mai Linh đi qua khu trưng bày sản phẩm, rồi giới thiệu hệ thống kho mini đặt phía sau.
– Giám đốc bên em hôm nay bận lịch ngoài văn phòng, nhưng chị ấy dặn kỹ là phải tiếp anh thật chu đáo. – Cô nhân viên lễ phép nói.
Mai Linh gật gù:
– Lạ ghê ha. Giám đốc mà nhớ kỹ tới cả mấy cái khảo sát nhỏ này… chắc là tâm huyết dữ lắm.
Cô nói xong còn quay sang liếc Hoàng đầy ẩn ý.
Hoàng giả vờ không nghe thấy, tiếp tục ghi chép vào bảng khảo sát.
Giữa lúc đang khảo sát khu vực kho hàng nhỏ phía sau showroom, một giọng trẻ con vang lên.
– Chú Tuấn ơi! Con bị lạc rồi nè!
Một cô bé khoảng chừng bốn, năm tuổi mặc đầm hồng chạy lon ton vào. Mái tóc buộc hai bên, má lúm, mắt to tròn như viên kẹo, gương mặt có nét… rất thân quen.
Cô bé đứng khựng lại khi thấy Hoàng và Mai Linh. Đôi mắt nhìn hai người chằm chằm một cách tò mò.
– Ủa? Hai chú với cô là ai vậy?
Mai Linh cúi xuống cười tươi:
– Tụi cô là… khách đi khảo sát nè. Còn con tên gì?
– Con tên là Mai. – Cô bé nói rõ ràng – Nhưng mà chú Tuấn dặn là không được nói chuyện với người lạ đó nha!
Rồi cô bé che miệng lại, ra vẻ mình vừa lỡ lời.
Hoàng đứng nhìn, không nói gì. Trong lòng thoáng qua một cảm giác khó diễn tả – như có sợi dây nào đó vừa chạm nhẹ vào quá khứ. Anh nhìn vào lúm đồng tiền bé Mai vừa để lộ khi cười. Rồi ánh mắt – trong vắt và quen thuộc đến lạ.
Mai Linh vỗ vai anh nhỏ:
– Anh nhìn gì mà dữ vậy? Em tưởng anh sắp xin bé nhận cha nuôi rồi chớ!
Hoàng khẽ nhíu mày:
– Không biết sao… anh thấy có nét quen quen.
– Lỡ đâu bé là con ông nào đó giống anh thì sao? Giờ người ta “xào lại gene” dễ lắm mà.
Hoàng phì cười, lắc đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cô bé. Lòng anh lạ lắm. Không phải vì tình cảm, mà vì linh cảm.
Một nhân viên khác chạy tới:
– Ủa, bé Mai chạy vô đây nãy giờ hả? Chú Tuấn đang tìm con kìa, ra ngoài lẹ lên.
Cô bé chạy ra, không quên quay lại vẫy tay:
– Bye bye hai người lạ nha!
Mai Linh cười đáp lại, rồi nghiêng đầu nói nhỏ:
– Nhìn đáng yêu vậy mà… lỡ là con của người quen anh thì sao?
Hoàng chậm rãi nói:
– Đừng nói xàm nữa Linh.
Kết thúc buổi khảo sát – lúc ra về
Cả hai vừa bước ra khỏi showroom, xe Hoàng vừa đậu thì một chiếc SUV đen bóng cũng dừng ngay bên kia lề đường.
Thúy An bước xuống. Vẫn dáng vẻ chỉnh chu, tóc buộc thấp, gương mặt trang điểm nhẹ nhưng sắc nét.
Từ phía sau, bé Mai chạy tới và ôm lấy cô.
– Mẹ ơi! Nãy con bị lạc, con gặp hai người lạ, vui lắm!
Hoàng đứng sững lại. Tim anh như bị bóp nghẹt trong vài giây.
Mẹ ơi?
Anh nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt. Mọi thứ như chậm lại. Cô bé đó – là con của Thúy An? Là… con của cô?
Thúy An nhẹ nhàng dắt tay bé, mắt lướt qua Hoàng như không có gì xảy ra. Ánh nhìn ấy, lại là ánh nhìn bình thản c.h.ế.t người – như thể chưa từng có điều gì bị giấu.
Tuấn xuất hiện từ cửa xe phía sau. Anh ta bước đến, mỉm cười thân mật:
– Mẹ con về chưa vậy, bé Mai?
Bé gái nắm tay Tuấn, reo lên:
– Con sắp đi ăn bánh kem với mẹ và chú nè! Chú đẹp trai ơi, tạm biệt nha!
Hoàng không đáp lại. Chỉ đứng im. Đôi mắt anh nhìn theo bóng ba người vừa bước vào xe.
Mai Linh đứng cạnh, ngập ngừng:
– Anh ổn không?
Hoàng đáp khẽ:
– Là con của cô ấy…
– Anh biết chắc à?
– Anh không biết. Nhưng anh… cảm nhận được.
Mai Linh im lặng. Gió thổi nhẹ qua tóc cô. Một khoảnh khắc rất ngắn nhưng đủ để người ta thấy rõ ánh mắt của một người đàn ông đang chới với giữa hiện tại và quá khứ.
Tối cùng ngày – tại nhà Thúy An
Thúy An cởi giày cho bé Mai, nhẹ nhàng hỏi:
– Hôm nay con có vui không?
– Dạ vui! Con gặp hai người lạ dễ thương lắm. Mà chú đó nhìn con… ngộ lắm. Như là quen á.
Thúy An khựng lại một nhịp. Rồi cô xoa đầu bé:
– Ừ. Có những người từng quen với mẹ, giờ cũng chỉ là người lạ thôi con.
– Nhưng chú đó có lúm đồng tiền giống con ghê luôn á mẹ!
Thúy An khẽ mỉm cười. Nụ cười nhẹ tới mức như chưa từng tồn tại. Cô cúi xuống, thì thầm một mình:
– Vậy sao con? Vậy mà… năm xưa mẹ chưa từng có cơ hội nói với chú điều đó.
[Kết chương 2]
“Không phải ai rời đi cũng là người quên. Có những người chọn im lặng… để giữ lại chút gì đó còn trong trẻo của quá khứ.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận