CHƯƠNG 1: CUỘC GẶP KHÔNG HẸN TRƯỚC
CHƯƠNG 1: CUỘC GẶP KHÔNG HẸN TRƯỚC
– Tin hot nè sếp! Có một công ty mỹ phẩm lớn bên quận 3 vừa gửi mail ngỏ ý muốn hợp tác vận chuyển lâu dài! – Cô trợ lý Mai Linh phấn khởi cầm laptop, miệng cười như trúng số.
Hoàng nhướn mày, giọng trầm:
– Lớn cỡ nào?
Mai Linh đáp nhanh:
– Laria. Nghe là thấy sang. Em tra thử rồi – hệ thống mỹ phẩm cao cấp, showroom khắp trung tâm thương mại. Nghe đồn giám đốc bên đó cực kỳ kỹ tính, làm ăn đâu ra đó, rất khó hợp tác nếu không đạt tiêu chuẩn.
Hoàng chau mày:
– Sao họ lại tìm đến mình? Có ai giới thiệu không?
– Không. – Mai Linh lắc đầu – Họ chỉ bảo đã tìm hiểu kỹ rồi muốn gặp trực tiếp. Lạ ghê hén, như kiểu có ai đó sắp đặt sẵn.
Hoàng đáp, giọng khô khốc:
– Hy vọng là vì năng lực, chứ không phải bẫy.
Mai Linh nói như đùa:
– Mà lỡ là bẫy thì cũng ráng té đẹp nha sếp. Hợp đồng này mà chốt được là đỡ c.h.ế.t đói nguyên quý đó.
Ba ngày sau – tại trụ sở Laria.
Tòa nhà trắng ngà đứng sừng sững giữa quận 3. Tên công ty “LARIA COSMETICS” lấp lánh trên biển hiệu. Hoàng dừng xe, chỉnh lại cổ áo sơ mi.
Mai Linh bước xuống sau anh, xuýt xoa:
– Nhìn là thấy mùi tiền rồi. Sếp nhớ nở nụ cười nhẹ 3 phần, nghiêng đầu 15 độ nha. Đừng cười kiểu cắn môi, nhìn gian lắm.
Hoàng thở dài:
– Mày đi họp hay đi casting show hẹn hò vậy?
Mai Linh bật cười:
– Casting luôn anh ơi. Biết đâu ký hợp đồng xong em được ai đó ký luôn vào tim.
Hoàng lắc đầu, im lặng. Có gì đó trong lòng anh khẽ nhói. Cảm giác lạ lùng, như thể đang bước vào một nơi quen thuộc, dù rõ ràng đây là lần đầu đến.
Phòng họp tầng 10.
Cửa bật mở. Giám đốc công ty Laria bước vào.
Cô mặc váy trắng tinh giản, tóc búi gọn, gương mặt lạnh lùng mà cuốn hút. Cả căn phòng như chùng xuống trong vài giây ngắn ngủi.
Là Thúy An.
Hoàng cứng người. Ánh mắt anh dừng lại ở đôi mắt từng quen thuộc đến mức nhắm mắt cũng nhớ.
Thúy An cất giọng, bình tĩnh:
– Chào anh Hoàng.
Hoàng gật nhẹ, giọng chậm rãi:
– Chào em.
Mai Linh nghiêng đầu ngạc nhiên, nói nhỏ:
– Hai người… quen nhau hả?
Hoàng đáp nhanh, mắt không rời Thúy An:
– Ừ. Quen. Nhưng không thân.
Cuộc họp bắt đầu.
Thúy An mở laptop, giọng lạnh lùng:
– Laria cần một đơn vị vận chuyển ổn định cho hệ thống showroom tại Sài Gòn và Đà Nẵng. Chúng tôi muốn tìm đối tác lâu dài, chú trọng vào uy tín và chất lượng dịch vụ.
Hoàng gật đầu, đáp gọn:
– Công ty tôi có đủ năng lực đáp ứng yêu cầu. Quy trình vận hành, tracking và hệ thống tài xế đều sẵn sàng triển khai ngay.
Thúy An ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt không gợn sóng:
– Tốt. Tôi muốn mọi việc rõ ràng, nhanh gọn. Không thích lòng vòng.
Hoàng khẽ gật đầu:
– Anh cũng vậy.
Mai Linh ngồi bên, lặng im nghe mà ánh mắt đảo lia lịa giữa hai người. Cô thấy rõ trong giọng nói tưởng như xa lạ ấy, có điều gì đó đang bị đè nén.
Cuộc họp kết thúc.
Thúy An đứng dậy trước, giọng đều đều:
– Tôi sẽ để phòng pháp lý gửi bản hợp đồng. Nếu anh đồng ý, có thể bắt đầu từ tháng sau.
Hoàng chậm rãi nói, ánh mắt không giấu được sự cũ kỹ trong từng chữ:
– Anh không nghĩ mình sẽ gặp lại em ở đây.
Thúy An đáp, vẫn lạnh nhạt:
– Sài Gòn nhỏ lắm. Duyên gặp lại… đôi khi chẳng cần lý do.
Lúc ra về – trong thang máy.
Mai Linh tò mò, không chịu nổi nữa, hỏi:
– Rồi sao? Anh với chị giám đốc kia thật sự quen nhau hả?
Hoàng gật đầu, giọng trầm hẳn xuống:
– Người yêu cũ.Quen nhau được hai năm. Cô ấy biến mất không một lời , và rồi năm năm sau cô ấy lại xuất hiện trước mặt anh.
Mai Linh trợn mắt:
– Biến mất như trong phim Hollywood á? Rồi giờ làm giám đốc Laria?
Hoàng đáp, cười nhạt:
– Ừ. Còn anh thì làm giám đốc công ty vận chuyển đang chờ hợp đồng cứu mạng.
Mai Linh chậc lưỡi:
– Trời đất, đúng kiểu “người cũ nay là chủ nợ mới”. Hợp đồng này coi bộ… cay không thua gì chia tay.
Hoàng không nói gì. Gương mặt anh trầm lại.
Cùng lúc đó – tại văn phòng giám đốc Laria.
Thúy An đứng lặng bên cửa kính, tay cầm ly trà đã nguội.
Trợ lý bước vào, lên tiếng:
– Chị An, cô bé Mai nói chiều nay muốn mẹ chở đi mua bánh kem.
Thúy An gật đầu:
– Ừ. Em chuẩn bị xe đi.
Cô đặt ly xuống bàn, lặng lẽ nhìn tấm ảnh lật úp. Mắt cô hơi lay động, nhưng miệng vẫn không nói gì.
“Anh gặp lại em… không phải vì trùng hợp. Mà vì em muốn anh biết: có những chuyện cũ… chưa từng được giải thích.”
[Kết chương 1]
“Người ta gặp nhau vì chữ duyên. Nhưng để giữ được nhau… cần nhiều hơn thế.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận