chương 4
3
Tan học, tôi nghe thấy tiếng ồn ào ở cửa lớp, bèn tò mò nhìn ra.
Chỉ thấy Lục Thừa Vũ và Nguyễn Miên Miên bị một đám người vây quanh. Lục Thừa Vũ mặt mày hớn hở, hùng hồn tuyên bố: “Miên Miên, đây là quà anh tặng em.”
Là một chiếc túi da cao cấp hàng hiệu phiên bản giới hạn. Loại này nhà tôi cũng chất đống mười cái rồi… Chán ghê.
Nguyễn Miên Miên mặc váy trắng, dịu dàng mềm mại, ngượng ngùng nói: “Anh Thừa Vũ… Cái này thực sự là tặng em sao?”
Lục Thừa Vũ kiêu ngạo gật đầu: “Tất nhiên! Miên Miên, em xứng đáng với những điều tốt nhất.” Nói xong, cậu ta còn lơ đãng liếc tôi một cái.
…Đang giả vờ làm nam chính bá đạo hả?
Nguyễn Miên Miên vén tóc, lí nhí nói: “Không được… Cái này quý giá quá, em không thể nhận được.”
Lục Thừa Vũ cuống lên: “Miên Miên! Anh là bạn trai em mà, không sao đâu! Nhà anh không thiếu chút tiền này!”
Vừa nghe thấy thế, Nguyễn Miên Miên như bị làm cho cảm động, lập tức nũng nịu nhào vào lòng Lục Thừa Vũ.
…Mắc ói quá. Chắc kiếp trước tôi giếc người phóng hỏa nên kiếp này mới phải gặp trúng cái cặp đôi sến súa này.
Không nhìn nổi nữa, tôi xách cặp lên rồi rời đi.
Về đến nhà, tôi buồn chán lướt web, vô tình lướt trúng một trang bán đồ nào đó.
Đột nhiên, một chiếc túi da cao cấp phiên bản giới hạn xuất hiện trên màn hình. Giống hệt cái túi mà Lục Thừa Vũ vừa tặng Nguyễn Miên Miên.
Chắc chỉ là trùng hợp thôi nhỉ? Tôi thầm nghĩ như vậy, nhưng do tò mò nên tôi vẫn nhấn vào xem chi tiết.
Với đôi mắt tinh tường, tôi nhanh chóng nhận ra một hàng chữ nhỏ trên khóa kéo “RMM”.
Má nó.
Nguyễn Miên Miên thế mà lại đem bán cái túi Lục Thừa Vũ tặng cô ấy? Kích thích quá đi.
Hay chỉ là trùng hợp? Nhưng mà trùng hợp đến mức này thì hơi quá rồi.
Cả đêm tôi bị nỗi nghi ngờ dày vò, mất ngủ luôn. Hôm sau vác hai quầng thâm to đùng đến trường.
Vừa mới mở điện thoại ra, tôi cảm thấy trời như sập xuống.
Hot search đầu bảng của diễn đàn trường là: “Chấn động! Cố Thời Uyên và Lục Thừa Vũ đ.á.n.h nhau vì tranh giành hoa khôi!”
Cái hot search thứ hai là: “Từ kẻ thù thành vợ chồng! Chân tướng việc Cố Thời Uyên chấp nhận làm kẻ thứ ba!”
Mở ra xem, là ảnh hôm qua tôi đút Nguyễn Miên Miên ăn trong căn-tin, bị ai đó chụp lại. Cũng đúng, lúc đó đông người như thế…
Ồ. Nhìn qua cũng thấy hơi đẹp đôi đấy…
Kèm theo đó là một bài viết dài ngoằng:
“Mọi người đều biết hoa khôi Nguyễn Miên Miên đúng không? Còn Cố Thời Uyên và Lục Thừa Vũ thì khỏi phải nói, một người là thiên kim tiểu thư, một người là thiếu gia của thành phố A. Trước đây, Cố Thời Uyên si mê Lục Thừa Vũ, bám riết không tha, nhưng đáng tiếc là hot boy của chúng ta chẳng thèm để mắt tới mỹ nhân nóng bỏng, mà chỉ say mê hoa khôi trong sáng Nguyễn Miên Miên. Vụ này ở trường chắc ai cũng biết, vì chuyện này mà Cố Thời Uyên không ít lần gây khó dễ cho Nguyễn Miên Miên. Nhưng mà!!!!!!! Dạo gần đây, Cố Thời Uyên đột nhiên tuyên bố mình thích Nguyễn Miên Miên. Lúc đầu ai cũng nghĩ cô ấy điên rồi. Nhưng sau này thì sao? Hết nắm tay lại ôm ấp, còn đút cơm tận miệng, lại không cho phép người khác bắt nạt hoa khôi! Đây là gì? Đây chính là tình yêu đích thực đó mọi người ạ!!! Có ai cảm thấy hai người họ quá đẹp đôi không?! Từ kẻ thù trở thành người yêu! Ban ngày đối đầu trên trường, ban đêm lại ân ái nhau trên giường, tưởng tượng thôi mà tôi muốn xỉu rồi đây!!! Đúng là cực phẩm! Không nói nhiều nữa, ảnh đây, tự các bạn cảm nhận đi!”
Đọc xong bài viết này tôi nghẹn lời luôn. Viết hay đến mức tôi cũng muốn tin luôn rồi. Mà đáng sợ hơn nữa là bài viết này đang hot với tốc độ chóng mặt. Bình luận thì toàn người đòi cập nhật video đút cơm.
…Hãi thật.
Đột nhiên tôi nhớ ra một chuyện quan trọng: Tôi thậm chí còn chưa có WeChat của Nguyễn Miên Miên. Vậy thì sao mà tăng điểm thiện cảm được đây?!
Nghĩ là làm, tôi lập tức đi tìm Nguyễn Miên Miên.
Vừa mới kéo cô ấy ra từ cửa sau lớp, tôi còn chưa kịp nói gì đã thấy môi cô ấy dính vụn khoai tây chiên.
Tự dưng mặt tôi nóng lên, quên luôn lời định nói.
Sợ bị phát hiện, tôi cúi gằm mặt xuống.
Ban ngày đối đầu, ban đêm ân ái…
Đậu xanh rau má!! Cố Thời Yên, mày đang nghĩ cái gì thế hả?!
Tôi ấp úng mãi không nói nổi một câu trọn vẹn.
Nguyễn Miên Miên nghe không rõ, bèn tiến lại gần hơn: “Cậu nói gì vậy?”
“…Cậu… môi cậu… dính khoai tây chiên…”
Cô ấy vẫn chưa nghe rõ, bèn tiến gần hơn chút nữa: “Cậu nói gì vậy? Sao mặt cậu lại đỏ thế…?”
Đệt! Sao lại thể được!!!
Không thể nào!!!
Tim tôi đập loạn xạ như sắp nhảy khỏi lồng ngực.
Không biết ma xui quỷ khiến như nào, tôi…
Tôi chìa tay ra, nhẹ nhàng lau đi vụn khoai tây trên môi cô ấy.
“Độ thiện cảm +30, mức độ thiện cảm hiện tại là 30.”
… Mềm mềm…
Hộc máu!!!
Tôi vừa làm cái gì vậy?!
Tôi không dám ngẩng đầu, cũng không dám nhìn biểu cảm của cô ấy lúc này.
Tôi rõ ràng là một gái thẳng mà!
Đúng rồi! Nhất định là tại tôi ế quá lâu! Tôi phải tìm mấy anh người mẫu để tận hưởng cuộc sống phú bà mới được…
Tôi vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, tay chân lóng ngóng mà rời đi… bỏ lại Nguyễn Miên Miên đang sững sờ đằng sau.
Tôi cứ ngơ ngơ ngác ngác mà rời đi.
Tiêu rồi, tiêu rồi. Đây là nữ chính đó!! Cố Thời Uyên, mày đang nghĩ gì thế hả?!
Con cháu nhà họ Cố đã nói là làm!
Tan học, tôi đi lang thang trên phố, mơ mộng rằng nếu cứ đi loanh quanh vô định thế này, tôi sẽ tình cờ gặp được một anh chàng đẹp trai.
Tốt nhất là có thể tiện thể yêu đương luôn.
Tình yêu, tình yêu ơi, mau mau rơi xuống đầu tôi đi!
Bất chợt, tôi liếc thấy một bóng dáng quen thuộc trong quán cà phê ven đường.
Rõ ràng là rất quen, nhưng tôi lại chẳng nhớ nổi đó là ai. Để đề phòng, tôi đội mũ, đeo kính râm, che khẩu trang, bịt kín mít rồi lén lút bước vào quán.
Tôi chọn một góc nhỏ để ngồi xuống, rồi khẽ hắng giọng.
Bóng dáng quen thuộc kia lập tức tiến lại gần, “Xin chào, quý khách muốn gọi món gì ạ?”
Tôi nhất thời đơ cả người.
Người đứng trước mặt là người mà tôi không thể ngờ tới nhất.
“Chị ơi? Chị muốn gọi món gì ạ?”
Tôi giật mình tỉnh táo lại, lúng túng đưa tay nhận lấy thực đơn.
Đúng là số nhọ mà. Vậy mà lại có thể đụng trúng Nguyễn Miên Miên.
Hoa khôi trường Bạch Đạt đi làm thêm ở quán cà phê… Dù có trí tưởng tượng phong phú đến đâu, tôi cũng không ngờ tới chuyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận