Chương 3
Mọi người lập tức ầm ĩ, bàn tán không ngừng về “quả dưa” nóng hổi này.
Lục Thừa Vũ quay đầu lại, tức giận nói:
“Tốt nhất là nên như vậy.”
“Cố Thời Uyên bị đập đầu vào đâu hỏng rồi à?”
“Đây vẫn là Cố Thời Uyên sao?? Sao như biến thành người khác vậy?”
Các đại ca à, Lục Thừa Vũ ngoài cái mã tàm tạm ra thì chẳng có gì đáng giá cả. Người nào mà thích cậu ta chắc đầu chứa cả Thái Bình Dương luôn quá.
Tại sao mọi người vẫn cứ nghĩ tôi thích Lục Thừa Vũ, lại còn muốn hại Nguyễn Miên Miên?
Đang tức tối, đầu óc đột nhiên lóe lên một ý tưởng, tôi lớn tiếng hét:
“Người tôi thích là Nguyễn Miên Miên! Trước đây nói thích Lục Thừa Vũ chỉ là để tiếp cận Nguyễn Miên Miên thôi!!!”
Cả không gian lặng ngắt như tờ. Mọi ánh mắt nhìn tôi như thể vừa thấy quỷ.
Lục Thừa Vũ loạng choạng vài bước, cứng đờ quay đầu nhìn tôi chằm chằm. Nguyễn Miên Miên thì ngất xỉu ngay tại chỗ.
Ơ… Có cần phải sốc đến vậy không?
Khoan đã.
Vừa rồi tôi nói gì cơ?? Tôi nói tôi thích Nguyễn Miên Miên??!! Chắc không phải tôi bị điên rồi chứ??
Đột nhiên, giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu tôi:
[Độ hảo cảm +50. Hiện tại độ hảo cảm là -50.]
Ơ…?
Hả?
Mọi người lập tức tản đi, cuống quýt rời khỏi hiện trường.
Nguyễn Miên Miên không biết tỉnh dậy từ lúc nào, bị Lục Thừa Vũ kéo đi mất.
Tôi lén lút đi theo, sợ Nguyễn Miên Miên sẽ bị tôi dọa mà sinh ra bóng ma tâm lý.
Nhưng lại thấy hai người họ tách ra khi đến trước cửa lớp của Lục Thừa Vũ, Nguyễn Miên Miên thì đi ngược vào nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh lúc này trống không.
Nguyễn Miên Miên mở vòi nước, liều mạng kỳ cọ bàn tay vừa bị Lục Thừa Vũ nắm.
Kỳ đến mức như muốn tróc cả một lớp da mới chịu dừng lại.
Trời ạ!!!
Chẳng lẽ Nguyễn Miên Miên không thích Lục Thừa Vũ?
Tôi bị suy đoán táo bạo này làm cho hoảng sợ. Không thể nào, điều này sao có thể xảy ra được? Theo cốt truyện gốc, Nguyễn Miên Miên đáng lẽ phải yêu Lục Thừa Vũ đến chếc đi sống lại, cuối cùng trở thành người một nhà với nhau.
Mang theo đầy bụng nghi vấn, tôi trở lại lớp học.
Tiêu đề hot nhất bảng xếp hạng trong trường hôm đó là: “Sốc! Cố Thời Uyên công khai come out, nam thần biến thành tình địch!”
Chuyện đã bung bét thế này rồi mà vẫn có người nghi ngờ tôi chỉ viện cớ.
Tôi cảm thấy có chút bất đắc dĩ, chẳng lẽ muốn tôi kéo một người tới hôn một cái, mới có thể chứng minh tôi không thích Lục Thừa Vũ nữa sao.
Thôi, không nghĩ tới nữa, việc quan trọng bây giờ là phải tăng độ hảo cảm!
Sau giờ học, tôi mang theo một túi đầy đồ ăn vặt đi tìm Nguyễn Miên Miên.
Vừa thấy tôi, Nguyễn Miên Miên đã giật mình, ngã bịch xuống đất, lắp bắp nói:
“Chị… chị… tôi… chúng ta không hợp đâu…”
Ừm, đúng là một đứa trẻ ngây thơ. Tôi vội vàng đỡ cô ấy dậy, cười xòa:
“Đừng đùa, bạn học Nguyễn à. Tôi làm vậy chỉ để mọi người tin rằng tôi muốn làm bạn với cậu thôi.”
Có lẽ do nhìn thấy vẻ chân thành trên mặt tôi, Nguyễn Miên Miên dường như tin được vài phần.
Tôi cố nặn ra một nụ cười thật thuần khiết và vô hại:
“Cùng đi ăn trưa ở căng-tin nhé?”
“Không được đâu. Bạn học Lục còn đang đợi…”
Tôi không nghe thấy gì đâu nha.
“Được thôi, ý cậu là cậu rảnh đúng không?” Tôi vẫn cười.
Nguyễn Miên Miên căng thẳng nuốt một ngụm nước miếng, rồi lúng túng đáp:
“Được… được thôi…”
Tôi cười tươi rói, khoác vai cô ấy rồi vui vẻ kéo cô ấy đi đến căng-tin.
“A——“ Tôi gắp một miếng thịt, cẩn thận đưa tới trước mặt Nguyễn Miên Miên.
Đứa nhỏ này, tôi nói mời cô ấy ăn một bữa coi như là quà kết bạn, vậy mà cô ấy cứ nhất quyết từ chối, làm như bữa ăn tôi mời là thứ gì đó đáng sợ lắm vậy.
Cho cô ấy tự mình chọn món, cô ấy chọn món nào cũng toàn là màu xanh, không có được nổi một miếng thịt. Tôi nhìn mà tình mẫu t.ử cũng phải trỗi dậy.
Mặt cô ấy đỏ bừng, ngượng ngùng nhìn tôi, sau đó mới cúi đầu c.ắ.n lấy miếng thịt.
Tôi rút miếng khăn giấy, cẩn thận lau khóe miệng cho cô ấy.
[Độ hảo cảm +20. Hiện tại độ hảo cảm là -30.]
!!!! Đơn giản vậy sao?!
Tôi mừng như bắt được vàng, thái độ càng thêm ân cần, giọng nói cũng bất giác nhỏ nhẹ hơn:
“Miên Miên à, ăn thêm chút nữa đi, phải bồi bổ thân thể nhiều vào, cậu xem cậu gầy thế nào rồi kìa.”
Mặt cô ấy càng đỏ hơn.
Tôi có chút tò mò, mặt cô ấy sao lại đỏ như cái ấm nước sôi rồi.
Còn chưa kịp đợi tôi tiếp tục lấy lòng cô ấy, thì bỗng có một cơn gió hôi thối thổi về hướng tôi. Giây tiếp theo tôi liền nghe thấy một giọng nói giận dữ vang lên:
“Cố Thời Uyên, cô đúng là người phụ nữ độc ác, lại đang bắt nạt Miên Miên của tôi!”
Tôi không nói nên lời, lạnh lùng nhìn cậu ta một cái.
…Người anh em, anh mắc chứng hoang tưởng bị hại hả?
Tựa như trước giờ chưa từng bị ai nhìn kiểu đó, cậu ta sững lại vài giây, rồi lại nhanh chóng khôi phục lại vẻ vênh váo:
“Nhìn cái gì mà nhìn! Tôi sẽ không để cô bắt nạt Miên Miên nữa! Miên Miên, chúng ta đi thôi.”
Không thể không nói, khí thế cậu ta trông chẳng khác nào con gà chiến.
Nhưng này, cậu muốn đi thì cứ tự mình đi, đừng có mà mang nữ chính của tôi theo chứ.
Tôi lập tức hoảng, kéo Nguyễn Miên Miên ôm vào lòng mình:
“Cậu là cái thá gì của cô ấy mà đòi dắt cô ấy đi? Cậu còn không thèm xem lại coi mình mấy cân mấy lượng à?”
Lục Thừa Vũ tức đến đỏ bừng mặt:
“Cô… cô! Cả trường này ai mà chẳng biết, Miên Miên là bạn gái tôi!!!”
“Tôi không biết.”
Lục Thừa Vũ trông như sắp bị tôi làm cho tức chếc:
“Cô đừng có quá đáng! Bác Cố có biết cô ở trường làm mấy việc như này không?!”
…Ờ thì.
Tôi thản nhiên nói:
“Còn cậu thì sao? Cậu một là không cho cô ấy tiền. Hai là khiến cô ấy suốt ngày phải tốn công tốn sức vì cậu và lũ bạn xấu xa của cậu, lại còn vẽ vời mộng tưởng gả vào hào môn cho cô ấy. Thực tế thì cậu chẳng làm được gì cả, chỉ là một thiếu gia vô dụng mà còn dám nói tôi à, cậu tự lo cho bản thân mình đi. Nếu gia đình cậu biết cậu đã có vị hôn thê mà vẫn quấy rầy nữ sinh khác ở trường, chắc sẽ c.h.é.m bay đầu cậu luôn ấy chứ.”
[Độ hảo cảm +30. Độ hảo cảm hiện tại là 0.]
Tuyệt quá! Cuối cùng cũng về số dương rồi!
Nguyễn Miên Miên lảo đảo vài bước, mặt càng thêm tái nhợt, hoảng hốt nói:
“Chị ơi, chị hiểu lầm rồi. Em là tự nguyện! Em không mong gì từ cậu ấy, chỉ muốn được ở bên cậu ấy thôi.”
Tôi giả bộ kinh ngạc:
“Thật sao?”
Lục Thừa Vũ trông như sắp ngất.
Nguyễn Miên Miên vội vàng chạy qua đỡ lấy cậu ta. Lục Thừa Vũ thấy vậy liền lấy lại chút tinh thần:
“Miên Miên, đừng nghe những gì cô ta nói! Những gì anh đã hứa với em, anh đều sẽ làm được!”
Sắc mặt Nguyễn Miên Miên cũng dần hồng hào trở lại.
Tôi không rảnh mà ở lại xem hai người đó diễn trò:
“Đều~sẽ~làm~được~~”
Sau đó, tôi ngân nga bài hát rồi rời đi, chẳng buồn nhìn lại hai người bọn họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận