Chương 5
Nhưng nghĩ lại thì hình như cũng có lý…Trong nguyên tác, nữ chính xuất thân nghèo khó, cuộc sống túng thiếu.
Nhưng nhìn tận mắt thế này, cảm giác vẫn có cái gì đó khác khác.
Ngoài cảm giác bất ngờ ra, trong lòng tôi còn dâng lên một chút thương cảm khó tả.
Đầu óc tôi rối loạn, chẳng nghĩ được gì, chỉ biết chỉ bừa vào thực đơn: “Cái này… cái này nữa… với cái này… Thôi, mang hết lên luôn đi!”
Có lẽ nghe giọng tôi quen quen, cô ấy hơi nhích lại gần quan sát. Nhưng vì tôi ngụy trang quá kỹ, cuối cùng cô ấy cũng đành từ bỏ.
Đợi tất cả món được mang lên, nhìn bàn đầy ắp các loại cà phê và bánh ngọt, tôi mới nhận ra hình như đầu óc tôi có vấn đề thật rồi.
Ban đêm chạy vào quán cà phê gọi loạn cả lên.
Đến người bị thần kinh cũng không làm ra được chuyện ảo ma như thế này đâu.
Thấy bầu không khí hơi gượng gạo. Tôi bèn hỏi vu vơ: “Cậu ăn tối chưa?”
“Chưa.”
“Sao lại chưa ăn?!”
Cô ấy hoảng hốt nhìn tôi như thể tôi vừa nói gì đó kì lạ lắm.
Tôi suýt nữa bị sặc cà phê ngay tại chỗ. Hú vía.
Tôi vội chữa cháy: “À…ờm, ý tôi là, cậu còn nhỏ thế này, sao lại đi làm thêm chứ?”
Tôi thật đúng là thiên tài! Chuyển chủ đề mượt mà tài tình thế này, chắc chỉ có mình tôi mới nghĩ ra.
Nguyễn Miên Miên nhìn người cũng trạc tuổi cô ấy, rồi cẩn thận đáp: “Tôi làm để phụ giúp gia đình.”
Ừm, quả nhiên là vậy.
Tôi không dám nói gì thêm, vội vàng lủi ra khỏi quán cà phê. Nguyễn Miên Miên nhìn theo bóng lưng tôi khuất dần, lặng lẽ trầm tư.
[Hảo cảm +20, độ hảo cảm hiện tại: 50]
Tiêu rồi, chẳng lẽ bị cô ấy nhận ra rồi sao?
Không phải chứ… Chưa tìm được anh người mẫu nào, còn gọi cả bàn cà phê với bánh ngọt, thế mà còn chưa ăn miếng nào đã bỏ chạy.
Đúng là thất bại trong thất bại.
Chắc Nguyễn Miên Miên sẽ coi tôi là một con ngốc có tiền mất thôi…
Nhưng mà kệ đi. Dù sao thì tôi cũng có tiền mà.
Trước khi xuyên sách, tôi nghèo rớt mùng tơi.
Bây giờ thì sao? Tiền trong tay, biệt thự trước mặt, mỗi ngày có dàn trai đẹp diễn kịch hầu hạ, còn có mỹ nữ trong lòng…
Khoan khoan khoan, mỹ cái gì mà mỹ!
Họ Cố là họ của tôi, còn tôi thì thẳng băng! Đúng, chính là như vậy!
Trước khi nhắm mắt ngủ, trong đầu tôi vụt qua một suy nghĩ.
Môi của Nguyễn Miên Miên… chắc là mềm lắm…
Tôi úp mặt xuống gối, cố gắng dùng cách này để tự làm ngạt c.h.ế.t chính mình.
Khốn kiếp. Nguyễn Miên Miên, cậu hại tôi thê t.h.ả.m rồi!!
Ngày hôm sau, tôi vác hai quầng thâm mắt to đùng đi học. Đám đàn em của tôi bày tỏ sự quan tâm sâu sắc.
Còn tôi thì nghiêm túc khẳng định mình không sao hết.
Các người đừng dùng ánh mắt như thể tôi nhậu sỉn rồi qua đêm thác loạn với cả trăm người mẫu nam như vậy chứ!!!
Tôi là kiểu người vậy sao…
Ừm… hình như cũng có khả năng.
Trước khi xuyên sách, tôi là một đứa độc thân, ngay cả tay con trai cũng chưa từng nắm.
Bây giờ thì sao, bị quăng vào một bộ sảng văn nam tần, lại còn phải gánh vác sứ mệnh nghịch thiên cải mệnh cho nữ chính.
…Trâu sẽ kêu “moo”, ngựa sẽ kêu “hí”, trâu ngựa sẽ nói “đã nhận”.
Dù sao thì tôi cũng không muốn c.h.ế.t. Tôi còn chưa từng hẹn hò mà!
Nghĩ đến đây, tôi lại tràn đầy ý chí chiến đấu!
Vèo một cái, tôi lao thẳng đến lớp của Nguyễn Miên Miên.
Ơ… Sao mọi người lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó?
Mấy nữ sinh tụ lại một chỗ, vừa nhìn tôi vừa cười cười đầy ẩn ý.
…Cạn lời.
Tôi bắt đầu tìm chỗ ngồi của Nguyễn Miên Miên.
Cô ấy lặng lẽ ngồi đó, mái tóc dài đen nhánh xõa ngang eo, chuyên chú nhìn vào sách, đôi mắt chớp chớp, hàng mi cong vút như đôi cánh bướm khẽ rung động, vài sợi tóc lòa xòa trước trán nhẹ nhàng lay động theo gió…
Cứ như là… như là lướt qua tim tôi vậy…
Không không không! Không phải không phải!
Tôi điên rồi à?
Trái tim tôi đập thình thịch như phát rồ!! Mày còn đập nữa! Mày cmn đừng có mà đập nữa!!
Không lẽ tôi thật sự cong rồi sao…?
Không… không thể nào…
Ý nghĩ này làm tôi giật b.ắ.n mình.
Sao có thể chứ, ha ha ha…
Tôi ép bản thân gạt bỏ mấy suy nghĩ vớ vẩn trong đầu, bước thẳng đến chỗ Nguyễn Miên Miên.
“Nguyễn Miên Miên, cậu dọn đến ký túc xá của tôi ở chung đi?”
Rầm—
Rầm—
Rầm—
Vừa dứt lời, bốn phía liền vang lên tiếng đồ đạc rơi vỡ.
Đến mức này sao? Chỗ này là Trung Quốc, ai dám nổ s.ú.n.g chứ?!
Nguyễn Miên Miên lại càng khoa trương hơn, mặt cắt không còn giọt máu.
Tôi có hơi lúng túng.
Tôi đâu có bảo muốn hôn cậu ấy đâu.
Sợ cái gì chứ.
Đừng dọa cô ấy hỏng mất. Nghĩ vậy, tôi gượng cười, “Đừng căng thẳng, tôi chỉ đùa thôi. Cậu cứ suy nghĩ đi.”
Ừm. Nếu chưa nghĩ thông suốt, tôi sẽ còn dọa tiếp.
Tôi thật sự thấy tủi thân.
Việc tôi làm hoàn toàn là vì lo cho cô ấy mà.
Trong ký túc xá hiện tại, cô ấy bị bạn cùng phòng chèn ép, mỉa mai đủ kiểu, bị cô lập, đồ đạc mất thì bị đổ tội, phòng bẩn thì bị đe dọa, một nữ chính tốt đẹp vậy mà bị biến thành bảo mẫu mười hạng mục đều xuất sắc…
Mấy người bạn cùng phòng đó, đến Diêm Vương cũng phải nhường bước trước độ ác độc.
Tôi thì sao, nhà có chút gọi là “ít” tiền, ký túc xá không chỉ là phòng đơn cao cấp mà còn được trang bị toàn bộ đồ dùng xịn sò.
Ở với tôi, cô ấy còn có thể chịu thiệt à?
Bỗng dưng, xung quanh vang lên tiếng bàn tán.
“Tôi nghe nói ký túc xá của Cố Thời Uyên toàn là dụng cụ tra tấn, Nguyễn Miên Miên vào rồi còn ra được không? Hận thù gì sâu đậm vậy chứ?”
“Cậu không xem bài đăng à?? Người ta thân mật lắm đó, có khi là bắt về làm người đẹp sưởi ấm giường cũng nên…”
Gì cơ??? Tôi, Cố Thời Uyên, chính trực ngay thẳng, ai?! Ai đã bịa đặt ra tin đồn này?!
Nhưng mà sưởi ấm giường… Ừm… Nghe cũng có lý lắm…
“Vậy, vậy, vậy… đi xem phim với tôi được không?”
“Được… được thôi.”
Cậu ấy đồng ý dứt khoát thế này, làm tôi hơi bất ngờ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận