Chương 8

Đăng lúc 08:13 - 10/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

Điều đáng mừng là Lâm Phi Phi đã nhanh chóng quay trở lại.

Vương Ca không làm khó chị ấy, bởi vì ngay từ đầu tôi đã xác nhận được gã cũng không biết tiếng Miến Điện.

Một lát sau, Vương Ca gọi một cuộc điện thoại: “Tiểu Phong, ở sân bay có hai món hàng, lát nữa sẽ đến, tao gửi số chuyến bay qua cho mày, đi đón người đi.”

Tiểu Phong trong miệng gã chính là tên Phong Ca kia.

Lâm Phi Phi nhân cơ hội ghé sát vào tai tôi, nhỏ giọng nói một câu: “Gọi được rồi, suýt nữa thì dọa chị c.h.ế.t khiếp.”

Tôi hiểu mà.

Ba tôi sau khi nhận được cuộc điện thoại này, chắc chắn sẽ tìm mọi cách để liên lạc với tôi.

Dù sao người gọi cho ông cũng không phải là tôi.

Sau đó ông sẽ lần theo định vị để tìm ra vị trí điện thoại của Vương Ca.

Trong ngày hôm nay, chắc chắn ông sẽ xuất hiện trước mặt tôi.

Không phải tôi chưa từng nghĩ tới, chỉ cần tôi liên lạc được với ba mình, ông chẳng cần tốn chút sức lực nào, thậm chí chỉ cần một cuộc điện thoại là tôi đã có thể nghênh ngang bước ra khỏi đây.

Nhưng như thế thì hời cho chúng quá.

Tôi muốn dùng cách của mình để lột da cái hang ổ tội ác này.

Nhưng tôi muốn cứu họ.

Tôi cũng muốn cứu cả hai cô gái bị Trần Hạo lừa đến đây trước đó nữa…

11

Mọi thứ đã sẵn sàng.

Tôi bắt đầu liên lạc với những người thân khác của Trần Hạo.

“Chú à, Trần Hạo bị t.a.i n.ạ.n xe rồi, anh ấy nói muốn gặp mọi người lần cuối.”

Đầu dây bên kia là cậu của Trần Hạo.

“Vé máy bay thì đáng là bao? Cháu bao hết.”

“Bố mẹ Trần Hạo đã lên máy bay rồi ạ!”

Sau đó vẫn là bài cũ, chú bác, anh em họ hàng của Trần Hạo, tất cả đều phải tới.

Trong lòng tôi không phải là chưa từng lo lắng: Ngộ nhỡ họ liên lạc được với Trần Hạo thì mọi chuyện chẳng phải sẽ bại lộ hết sao?

Nhưng khi tôi và Trần Hạo yêu nhau, anh ta thường xuyên mất tích theo thói quen, chúng tôi còn vì chuyện này mà cãi nhau rất nhiều lần.

Hơn nữa, e là anh ta đã được Phong Ca đưa đi ăn chơi trác táng, giờ này chắc vẫn đang say khướt ở xó xỉnh nào đó thôi.

Nghĩ đến đây, lồng n.g.ự.c tôi lại nhói lên đau đớn.

Đau cho ba năm thanh xuân quý giá của mình.

“Chát!”

“Đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, Vương Ca để mắt đến mày là phúc phận của mày đấy!” Người nói là một tên đàn em của Vương Ca.

Dứt lời, bọn chúng lại định dùng vũ lực.

Hắn giơ dùi cui điện lên, đ.â.m thẳng vào người Lâm Phi Phi.

Trước mặt tất cả mọi người, bọn chúng định lôi cô ấy ra ngoài.

Triệu Bình và Trần San San chớp thời cơ, lao lên chắn phía trước.

Tôi nhân lúc hỗn loạn, giật phắt khẩu s.ú.n.g lục giắt bên hông Vương Ca, thành thạo kiểm tra đạn, lên nòng, rồi chĩa thẳng họng s.ú.n.g vào đầu gã.

“Thả họ ra!”

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Tôi vươn tay định giật lấy điện thoại của Vương Ca, nhưng gã đã thẳng tay đập mạnh nó vào tường. Triệu Bình chạy lại nhặt rồi lắc đầu với tôi: “Điện thoại hỏng rồi!”

Nhân lúc bọn chúng còn chưa kịp phản ứng, tôi khống chế Vương Ca, nhanh chóng rút lui vào một căn phòng khác.

“Vương Ca, con nhỏ này làm sao mà biết b.ắ.n s.ú.n.g được!”

Nhưng Vương Ca lại cực kỳ yêu mạng sống: “Mẹ kiếp! Tụi mày không biết thế nào là s.ú.n.g cướp cò à?”

“Đừng có đuổi theo!”

Đám đàn em của gã lùi lại theo hướng ngược lại.

Trần San San nhanh trí cướp lấy dùi cui điện trong tay bọn chúng, rồi xoay người khóa cửa lại.

Ba người họ, mỗi người cầm một chiếc dùi cui điện, nắm chặt trong tay.

Tiếng bước chân ngoài cửa ngày càng dồn dập.

Tiếng chuông báo động của trại lừa đảo vang lên chói tai.

“Tiểu Mẫn đúng không, cô cũng có bản lĩnh đấy.”

Vương Ca rõ ràng vẫn chưa coi tôi ra gì, khóe miệng gã vẫn còn nở nụ cười: “Nhưng mà này, cô biết b.ắ.n s.ú.n.g không?”

“Nếu bây giờ các cô ngoan ngoãn phục vụ tôi, tôi có thể giữ lại mạng cho các cô.”

“Nếu không, các cô sẽ c.h.ế.t không có chỗ chôn đâu.”

Vừa nói, gã vừa vươn tay định sàm sỡ Lâm Phi Phi.

Lâm Phi Phi sử dụng dùi cui điện chưa thạo nên không chích trúng gã.

Gã nổi trận lôi đình, quay người định giật lấy khẩu s.ú.n.g trong tay tôi.

Tôi bóp cò, “Đoàng!”

Viên đạn sượt qua đùi trong của gã, gã quỵ xuống đất, toàn thân run rẩy.

“Ai nói tôi không biết b.ắ.n súng,” tôi gằn từng chữ, “ông mà còn lảm nhảm nữa thì lần sau đạn sẽ không găm vào đùi đâu!”

Cả ba người bọn họ đều nhìn tôi đến ngây người.

Đáng tiếc là điện thoại đã bị đập nát.

Rất nhanh sau đó, tiếng bước chân bên ngoài dày đặc.

Chúng tôi sắp bị bao vây rồi.


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận
Bạn thấy sao?
0 phản ứng