Chương 9
Bên ngoài càng ồn ào thì khóe miệng Vương Ca càng không giấu nổi vẻ đắc thắng.
“Các người sắp c.h.ế.t đến nơi rồi, còn không mau thả tôi ra!”
Tôi bật cười: “Nếu người bên ngoài đến để cứu ông, tại sao họ không trực tiếp tông cửa xông vào?”
Sắc mặt gã lập tức thay đổi.
“Hỏng rồi… không lẽ bên ngoài đ.á.n.h nhau thật rồi sao.”
Tôi bình thản nói tiếp: “Ông quên rồi sao Vương Ca? Lúc nãy khi ông cho tôi xem vé máy bay, có một thông báo hiện lên, phần lớn lãnh đạo cấp cao của khu này đã đưa người đi họp hết rồi.”
“…”
Tôi bảo Triệu Bình mở cửa ra.
Cả khu công nghiệp hoàn toàn hỗn loạn.
Đám đàn em của Vương Ca bị nhóm người lúc nãy đang gọi điện đ.á.n.h cho ra bã.
Bấy lâu nay họ bị áp bức quá t.h.ả.m rồi, giờ có cơ hội, dại gì mà không vùng lên phản kháng đến cùng?
— “Bạn trai bán tôi đến Miến Điện, nhưng tôi là người Miến Điện mà” Chương 6 —
— Truyện hay cùng chuyên mục: Nữ chính báo thù, sảng văn đô thị —
“Thì đã sao? Các người có chạy thoát được không?”
“Hơn nữa, viện binh của chúng tao sắp tới nơi rồi!”
Hiện trường đang cực kỳ hỗn loạn, tôi vừa định tìm cách ngăn lại thì trên bầu trời khu công nghiệp vang lên tiếng động cơ trực thăng gầm rú.
Không chỉ có một chiếc.
Tất cả mọi người có mặt đều hoảng hốt.
Một tên đàn em của Vương Ca mặt đầy máu, nhưng lại hớn hở bò lại gần: “Vương Ca, chúng ta được cứu rồi!”
Vương Ca nhếch mép, vẻ mặt đắc ý như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.
Đúng lúc này, Trần Hạo xông vào.
“Tiểu Mẫn! Cô chán sống rồi à? Đến Vương Ca mà cô cũng dám bắt giữ!”
Anh ta quay sang nịnh bợ Vương Ca: “Vương Ca, tôi là Trần Hạo đây, tôi đến cứu ông! Ông đừng quên tôi là được!”
Nói xong, anh ta lao về phía tôi, định giật lấy khẩu súng.
Triệu Bình và những người khác chẳng nói chẳng rằng, đồng loạt chích điện vào người anh ta, khiến anh ta nằm liệt xuống đất, không thể gượng dậy nổi.
Trần San San chẳng biết tìm đâu ra mấy sợi dây thừng, trói nghiến tất cả bọn chúng lại.
Tôi ngước nhìn lên trời, máy bay trực thăng lượn vài vòng rồi hạ cánh vững chãi xuống bãi đất trống của khu công nghiệp.
Tôi nhận ra rồi, đó là máy bay của nhà tôi.
Cuối cùng họ cũng đến rồi.
Ba tôi dẫn theo anh trai đang tiến về phía tôi.
Cổng khu công nghiệp cũng mở toang, từ trên mấy chiếc xe lao xuống hàng trăm người, ai nấy đều trang bị vũ khí đầy mình.
“Ba!” Tôi hét lớn, “Con ở đây!”
Tôi vừa gọi vừa chạy nhào về phía ông.
Đã lâu không gặp, trông ông gầy đi nhiều.
Nhưng khi nhìn thấy tôi, câu đầu tiên ông nói lại là: “Mẫn Mẫn nhà ta lớn thật rồi, dám chạy đến tận đây chơi cơ à?”
Hai người anh trai đứng sau lưng ông, lạnh lùng nhìn tôi: “Chơi ư? Ba! Chỗ này mà là chỗ để chơi sao?”
“Nói đi, là đứa nào đã đưa em đến đây.”
Tôi chỉ tay về phía góc tường, nơi Trần Hạo đang bị trói chặt và vẫn còn hôn mê.
Đợi đến lúc hắn tỉnh lại, chắc hẳn là trời sập rồi.
Dưới sự dọn dẹp của anh trai tôi, khu công nghiệp nhanh chóng khôi phục lại sự yên tĩnh.
“Hôm đó khi nhận được cuộc gọi từ Miến Điện, trong lòng ba đã có linh cảm không lành.” Ba bắt đầu kể lại cho tôi nghe: “Ba nhắn tin WeChat thì con trả lời là không có chuyện gì.”
“…”
“Ba gọi video hay gọi thoại con đều không bắt máy.”
“Cho đến sáng nay, ba nhận được cuộc điện thoại đó. Đối phương nói ra tên con và những câu nói con hay dùng, ba liền biết chắc chắn con đã xảy ra chuyện.”
“Vừa tra lịch sử xuất nhập cảnh, quả nhiên con đã về nước. Xem camera ở sân bay cộng với định vị điện thoại, cả nhà không dám ôm một chút hy vọng may mắn nào cả!”
“Thế là điều động quân đội trực tiếp tiến sang đây luôn!”
“Cũng may là nhà mình đến sớm!”
“Nếu không thì con biết làm thế nào?”
Tiếng quê hương thân thuộc, người thân ruột thịt bên cạnh, cảm giác được tình yêu thương bao bọc khiến tôi vỡ òa.
Tôi khóc nức nở, gục đầu vào lòng ba và anh trai: “Con sẽ không bao giờ rời xa mọi người nữa đâu.”
13
Tên chủ khu công nghiệp rốt cuộc cũng vội vã chạy về.
Hắn đứng ở cửa nhìn cảnh tượng hỗn độn trước mắt: người nằm la liệt, máy bay trực thăng và mấy chiếc xe quân sự đang đỗ ngay giữa bãi đất trống.
Hắn sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
“Tướng quân,” Hắn vội vàng tiến lên, giọng run lẩy bẩy, “Tôi sẽ hạ lệnh điều tra kỹ ngay lập tức! Xem kẻ nào mắt mù đã dám đưa tiểu thư đến nơi này!”
Ba tôi tuy không ưa gì loại làm ăn này, nhưng vốn dĩ trước nay đôi bên nước sông không phạm nước giếng, ông cũng không định tuyệt đường sống của họ.
“Ngài xem… tôi nên bồi thường thế nào cho phải!” Tên chủ khu cẩn thận hỏi.
Ba nhìn tôi, nhưng tôi không vội vàng lên tiếng.
Tôi đang đợi Phong Ca trở về, và cũng đợi Trần Hạo tỉnh lại.
Thấy mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía mình, tôi mới chậm rãi đưa ra ba điều kiện: “Thứ nhất, số tiền đã lừa đảo trước đó phải được hoàn trả theo đúng kênh cũ.”
“Thứ hai, số tiền sáng nay gia đình người khác chuyển vào khu công nghiệp này phải đưa hết cho chị ấy.” Tôi chỉ tay về phía Lâm Phi Phi.
“Thứ ba, chỗ này bắt buộc phải giải tán!”
“Tất cả mọi người phải được đưa về nước.”
Sắc mặt tên chủ khu biến đổi, dù sao hắn cũng là trùm một phương, định quay sang mặc cả với ba tôi: “Tướng quân, tôi ở đây mở cửa làm ăn, sao có thể…”
“Miễn thương lượng,” Ba tôi ngắt lời hắn, giọng không nặng nề nhưng khiến người ta không dám xen vào, “Cứ nghe theo ý con gái ta.”
Tên chủ khu c.ắ.n răng, chỉ đành gật đầu đồng ý.
Những người có mặt ở hiện trường mắt đỏ hoe, từng người một tiến tới cảm ơn chúng tôi.
Sau đó, họ không ngoảnh đầu lại mà bước lên những chiếc xe ra sân bay đã được ba tôi sắp xếp sẵn.
Có hai cô gái lúc đi qua chỗ Trần Hạo bỗng nhiên bật khóc nức nở.
Họ hung hăng đá vào người hắn mấy cái: “Chính là quân súc sinh này đã lừa chúng tôi đến đây!”
Hóa ra chính là họ.
Họ gật đầu chào tôi rồi cũng lên xe.
…
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận