Chương 7

Đăng lúc 08:13 - 10/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

“Lỡ như sau này có việc gì cần họ giúp đỡ, con còn có thể lập tức điều động tài lực.”

Đối phương không hề do dự, rối rít đồng ý: “Được, được!”

Ba mươi vạn đã vào tài khoản.

Một lát sau, một danh sách danh bạ đầy đủ cũng được gửi đến máy của Vương Ca theo các bước tôi hướng dẫn.

Chưa đầy mười phút.

Một người mới, chỉ trong mười phút đã mang về ba mươi vạn.

Vương Ca bước tới, vỗ vai tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tán thưởng: “Tiểu Mẫn đúng không? Tốt lắm! Đúng là một nhân tài.”

Nói xong, gã lại định bắt đầu bài ca tẩy não, bơm “máu gà” kích động tinh thần kiểu đa cấp.

Tôi không để gã nói hết câu.

“Vương Ca, không chỉ có ba mươi vạn này đâu, anh nên sắp xếp người đi mua vé máy bay để đón người đi, hai mạng này hôm nay sẽ tới nơi ngay!”

09

Bọn người Triệu Bình đứng bên cạnh nhìn mà sững sờ.

Thật lòng mà nói, tôi có thể nhớ rõ số điện thoại của mẹ Trần Hạo hoàn toàn là vì số của bà ta và số của tôi chỉ khác nhau đúng một chữ số.

Cả hai số đều do Trần Hạo chọn, chính điều này đã giúp tôi tìm được điểm đột phá.

Triệu Bình cũng bắt đầu hành động.

Chị ấy lên mạng tra cứu phương thức liên lạc của công ty cũ, rồi tìm thấy số điện thoại của người đại diện pháp luật…

Trần San San thì gọi điện cho em trai. Bố chị ấy tuy nghiện cờ bạc, nhưng hễ tiết kiệm được đồng nào là lại đổ hết lên đầu thằng con trai này.

Chỉ cần em trai nói thiếu tiền, bố chị ấy có phải bán m.á.u cũng sẽ cố mà gom cho đủ.

Ngoại trừ Lâm Phi Phi.

Đồng nghiệp của chị ấy cũng đang ở đây, chị ấy chẳng biết phải gọi cho ai nữa.

Nhìn một lượt xung quanh, chỉ có mỗi mình chị ấy là không tìm được đối tượng nào để lừa.

Tôi liền chia sẻ danh bạ mà mẹ Trần Hạo gửi cho mình sang cho chị ấy.

Nhân lúc Vương Ca đang chìm đắm trong niềm vui doanh số bùng nổ, tôi lấy cớ đi vệ sinh để bước ra khỏi văn phòng.

Gã dường như đã buông lỏng cảnh giác, không cắt cử người đi áp giải mà chỉ tùy ý chỉ tay về một hướng.

Trên đường đi, nhìn những lá cờ bay phấp phới trên những tòa nhà cao tầng phía xa, tôi biết mình không lầm, đây chính là địa bàn của các thế lực ngầm tại Miến Điện. Cảnh sát không muốn quản, mà cũng chẳng quản nổi…

Thế lực này thường phân bố ở vùng Đông Bắc Miến Điện, tính ra thì cũng không cách nhà tôi quá xa.

Tôi đang nhẩm tính xem bước tiếp theo nên làm gì.

“Rầm!”

Cửa nhà vệ sinh bị đá văng ra.

Là Vương Ca.

May sao, tôi đã kịp ấn nút xả nước.

Gã liếc nhìn hai bàn tay trắng của tôi, rồi lại thò đầu nhìn vào bên trong buồng vệ sinh trống không.

“Tiểu Mẫn, anh chỉ sợ em đi nhầm đường thôi!” Gã cười khẩy một cách giả tạo.

Phải rồi, lũ cáo già này làm sao có thể tin tưởng tôi nhanh như thế được.

Phía sau Vương Ca, mấy tên đàn em đều lăm lăm dùi cui điện trong tay.

Về phần vũ khí khác, chỉ có chỗ thắt lưng của Vương Ca là cộm lên.

Tôi bị áp giải quay trở lại chỗ ngồi.

Triệu Bình, Trần San San và Lâm Phi Phi đều nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng.

Tôi mỉm cười trấn an họ.

Đừng sợ.

Tôi hít một hơi thật sâu, đếm lại số người trong phòng thêm một lần nữa.

Cả nam lẫn nữ, có đến hơn một trăm người.

Triệu Bình và Trần San San vẫn đang nghiến răng nỗ lực.

Nhưng Lâm Phi Phi vẫn mãi chưa chọn được mục tiêu.

Thế nhưng thái độ của Vương Ca đối với chị ấy lại có chút khác biệt.

“Hai đứa kia, lề mề cái gì thế! Muốn ăn điện hả?” Gã vừa gầm lên với Triệu Bình và Trần San San xong.

Thế mà khi quay sang lại đổi giọng nhỏ nhẹ: “Phi Phi phải không, cứ từ từ thôi, không cần vội, có gì không hiểu thì hỏi anh, anh dạy cho.”

10

Ánh mắt dâm d.ụ.c cùng những hành động đụng chạm cơ thể vờ như vô tình của gã khiến Lâm Phi Phi vô cùng khó chịu. Tôi nhìn thấy tất cả, trong lòng cảm thấy ghê tởm vô cùng.

Nhân lúc gã cúi người xuống và mất tập trung, tôi thoáng thấy một khẩu s.ú.n.g lục dắt ở thắt lưng gã.

Tôi nhận ra nó, đó là mẫu cũ từ tám chín năm trước. Năm đó khi tôi cùng hai anh trai luyện tập ở trường bắn, thứ chúng tôi dùng là phiên bản cải tiến của dòng này.

Tên Vương Ca này ít nhất cũng quản lý hơn trăm con người.

Mà chỉ có thế này thôi sao?

Trong lòng tôi đã đại khái nắm rõ tình hình, hỏa lực của khu lừa đảo này cũng chỉ ở mức bình thường.

Mọi chuyện thật kỳ lạ, từ sáng đến giờ tôi vẫn chưa thấy mặt Trần Hạo đâu.

Nhưng cũng không quan trọng nữa, bố mẹ hắn đều đã tới đây rồi, hắn còn có thể chạy đi đâu được chứ?

Việc quan trọng nhất hiện giờ là phải tìm cách liên lạc với gia đình tôi.

Giữa lúc tôi đang lo sốt vó thì Vương Ca đột nhiên đưa Lâm Phi Phi ra ngoài.

Tôi bật dậy, đứng chặn trước mặt gã.

“Ông định làm gì?” Tôi thực sự không nhịn nổi nữa.

Sắc mặt Vương Ca tối sầm lại: “Tiểu Mẫn, mày tưởng mày kiếm được đơn hàng ba mươi vạn là có quyền lên mặt với tao à?”

Ngược lại, Lâm Phi Phi lại tỏ ra rất bình tĩnh.

Tôi chợt nhớ ra, tối qua chúng tôi đã bàn bạc với nhau, nếu ai có cơ hội liên lạc với bên ngoài thì sẽ giúp tôi gọi một cuộc điện thoại về Miến Điện.

Tôi đã bắt họ học thuộc lòng số điện thoại của ba mình.

Còn dạy cho họ vài câu tiếng Miến Điện đơn giản.

Lâm Phi Phi đứng sau lưng gã, khẽ xua tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống.

Triệu Bình cũng vội vàng kéo tay tôi lại.

Đợi bọn họ đi xa rồi, Triệu Bình mới thấp giọng nói: “Phi Phi bảo với Vương Ca là nhớ con, muốn gọi điện cho con trai.”

“Vương Ca đồng ý rồi!”

Sống mũi tôi chợt cay cay.

Họ ghi nhớ kỹ mọi lời tôi nói, và dành cho tôi một sự tin tưởng gần như tuyệt đối.

Tôi nhất định sẽ không để họ phải thất vọng.

Trần San San đã thành công.

Chị ấy biết thừa những việc khốn nạn mà thằng em mình từng làm, đương nhiên là đ.á.n.h trúng vào điểm yếu của nó.

Thế nhưng người chuyển tiền lại là bố chị ấy.

“Bán tôi vào đây chỉ được có vài vạn, vậy mà vung tiền cho em trai tôi lại hào phóng thế đấy.”

Chị ấy nở một nụ cười vừa cay đắng vừa lạnh lẽo.

Triệu Bình cũng đã nắm trong tay bằng chứng phạm tội của đối tác trong công ty.

Đối phương đang hốt hoảng chuẩn bị chuyển khoản.

Số tiền này tuy là chuyển vào trại lừa đảo, nhưng lỡ như chúng tôi không thoát ra được, thì kẻ lừa chúng tôi cũng đừng hòng sống yên ổn!


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận
Bạn thấy sao?
0 phản ứng