Chương 6
Hay là họ đã sớm trở nên tê liệt, sống không bằng c.h.ế.t rồi?
“Đúng vậy! Cứ theo Vương Ca mà làm! Muốn gì có nấy!”
“Muốn gì có nấy!”
……
Tiếng hò hét vang lên từng đợt như thể đã được tập dượt từ trước.
Không khí được đẩy lên cao trào, Vương Ca hài lòng gật đầu, gã giơ tay lên, tiếng vỗ tay lập tức im bặt.
Gã tuyên bố một ngày làm việc bắt đầu!
Những người khác bắt đầu nhấn phím điện thoại một cách máy móc, lặp đi lặp lại những kịch bản dụ dỗ nghìn bài một điệu.
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trước mặt, trong lòng bắt đầu nảy ra những tính toán riêng.
Đầu tiên, tôi thử bấm số điện thoại ở nhà.
Không gọi được.
Thử lại lần nữa.
Vẫn không được.
Điện thoại đã bị hạn chế.
Chỉ có thể gọi vào lãnh thổ Hoa Quốc.
Được thôi.
Vậy thì tôi sẽ tạo ra chút thành tích trước để lấy được lòng tin của Vương Ca.
Tối qua, bốn người chúng tôi đã bàn bạc kỹ lưỡng rồi.
Nếu đã bắt buộc phải gọi cuộc điện thoại này, vậy thì cứ bắt đầu từ những kẻ đã lừa chúng tôi mà ra tay!
Cũng để cho bọn chúng, và cả những người thân mà chúng quan tâm, nếm thử mùi vị bị lừa lọc là thế nào.
Tôi nhấn dãy số quen thuộc.
Tút… tút… tút…
Đã thông rồi.
“Alo!”
“Dì ơi,” tôi nén giọng, hơi thở dồn dập như sắp khóc đến nơi, “Con là Tiểu Mẫn, bạn gái của Trần Hạo đây ạ.”
08
“Trần Hạo đưa con đi du lịch nước ngoài, hiện giờ anh ấy bị t.a.i n.ạ.n xe cộ rồi! Bệnh viện nói phải nộp ba mươi vạn tệ họ mới chịu cấp cứu!”
“Dì ơi, tất cả là tại con… Trần Hạo vì cứu con nên mới gặp nạn.”
Tại sao tôi lại chọn lừa mẹ của Trần Hạo?
Bởi vì Trần Hạo là con trai độc nhất của nhà bọn họ.
Tôi từng đến nhà anh ta, có thể thấy gia cảnh cũng khá giả.
Nhưng sau đó anh ta lại nói với tôi rằng bố mẹ anh ta đều đổ bệnh, nhà cửa cũng đã bán sạch để chữa trị.
Tôi vì không nỡ nên đã hết lần này đến lần khác đưa tiền cho anh ta. Số tiền anh ta lấy đi đâu chỉ có ba mươi vạn?
Nực cười hơn là, mỗi lần như vậy, mẹ anh ta đều phối hợp diễn kịch cực kỳ ăn ý, khiến tôi bị xoay như chong chóng.
Có một lần, Trần Hạo bảo bệnh viện yêu cầu đóng ba vạn tiền cọc.
Anh ta còn gửi một đoạn video: Mẹ anh ta thở hổn hển, trong ống kính, bà ta lên tiếng bằng giọng điệu hèn mọn.
“Đợi bán được nhà xong, dì sẽ trả lại cho con ngay.”
Anh ta bảo tôi chuyển tiền vào thẻ ngân hàng của mẹ anh ta, tôi đã làm theo.
Nhưng sau đó tôi tình cờ đọc được tin nhắn bà ta gửi cho Trần Hạo.
Bà ta viết: “Đều tại mẹ, tiền nong đều do bố con giữ cả”.
Lúc đó, tôi còn ngây thơ nghĩ rằng họ thực sự dùng tiền để chữa bệnh cho bố anh ta.
Giờ thì tôi đã thông suốt rồi.
Cũng nhìn thấu hết rồi.
Rõ ràng là bố anh ta không đưa tiền cho anh ta tiêu xài, nên hai mẹ con bọn họ mới liên thủ lại để lừa tôi.
Bây giờ, tôi không lừa bà ta thì lừa ai?
“Ba mươi vạn? Không thành vấn đề! Dì sẽ lo!” Đầu dây bên kia giọng nói vừa gấp gáp vừa run rẩy, “Con nhất định phải bảo bệnh viện cứu bằng được con trai bảo bối của dì!”
Tôi tiếp tục sụt sùi, giọng nói đứt quãng: “Dì ơi, dì chuyển vào số tài khoản này nhé…”
“Con sẽ ở đây chăm sóc anh ấy, con cũng sẽ mua vé máy bay rồi gửi thông tin vào điện thoại cho dì. Hai bác mau thu dọn đồ đạc rồi xuất phát ngay lập tức đi ạ!”
“Anh ấy đang rất cần hai bác ở bên cạnh.”
Mẹ Trần Hạo cảm động đến mức nói không nên lời: “Tiểu Mẫn, cảm ơn con… dì cảm ơn con nhiều lắm!”
Tôi lại tiếp tục dụ dỗ: “Dì ơi, con nhớ là nhà mình có nhiều họ hàng bạn bè lắm, dì có thể gửi hết số điện thoại của họ cho con được không?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận