Chương 7: Sự thật dần hé lộ
Sau khi ăn xong, tôi và Lạc Anh cùng ra về.
“Tôi về hướng này, còn cậu?” – tôi hỏi.
“Nhà tôi khác hướng với cậu.” – cô ấy vừa nói vừa chỉ tay về phía đối diện.
“Thế cậu về nhé, tới nơi nhắn tớ.” – tôi lắc nhẹ chiếc điện thoại trên tay.
“Ừ.” – cô ấy gật đầu.
Chúng tôi tách nhau ra.
Trên đường về, tôi vừa đi vừa lướt điện thoại thì—
Rầm!
Tôi va phải một người.
Cậu ấy nhanh chóng đỡ tôi dậy, giọng có chút gấp gáp:
“I’m sorry. Are you okay?”
(Xin lỗi, bạn có sao không?)
Tôi khựng lại.
Giọng nói này… nghe rất quen.
“Cậu không biết tiếng Trung sao?”
Cậu ta sững người, không trả lời.
Tôi tiếp tục:
“You don’t know Chinese?”
(Bạn không biết tiếng Trung à?)
Cậu ấy lắc đầu.
Tôi nhìn chằm chằm vào cậu ta, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ.
“Your voice sounds so familiar. Have we met before?”
(Giọng bạn nghe quen quá. Chúng ta từng gặp nhau chưa?)
Cậu ấy khẽ giật mình, rồi đáp ngắn gọn:
“Never.”
(Chưa từng.)
Tôi không hỏi thêm.
Cậu ấy cúi đầu xin lỗi lần nữa rồi nhanh chóng rời đi.
Tôi đứng đó, ngơ ngác.
Điện thoại bỗng reo lên.
“Em có biết mấy giờ rồi không? Sao giờ này còn chưa về?” – giọng anh hai đầy tức giận.
Tôi chưa kịp trả lời thì một giọng khác chen vào:
“Cậu đang ở đâu? Bọn tôi đến đón cậu.”
Là Mạc Dương.
“Không cần, tôi gần về tới rồi.”
Tôi cúp máy, cất điện thoại vào túi rồi tiếp tục bước đi.
Nhưng đầu óc vẫn quanh quẩn giọng nói ban nãy.
Rất quen…
Quen đến mức—Giống hệt Herding.
Tôi khựng lại, quay đầu.
Rồi bất chợt chạy ngược lại hướng ban nãy.
Nhưng…Không còn ai.
Không một bóng người.
“Không thể nào…” – tôi lẩm bẩm.
Hàng loạt suy nghĩ chồng chéo, lấn át cả lý trí.
Về đến nhà.
Vừa mở cửa, tôi lập tức đối diện với ánh mắt đầy giận dữ của anh hai.
Tôi không nói gì, chỉ lách qua.
“Cậu về rồi à?” – Minh Triết lên tiếng.
“Ừm.”
Cậu ấy im lặng vài giây rồi nói:
“A Thành lo cho cậu lắm đấy. Dù là sinh đôi… nhưng hễ cậu có chuyện gì, cậu ấy đều khó chịu.”
“Ừm.”
Mạc Dương bước ra:
“Này, cậu ổn chứ?”
Anh hai nắm lấy tay tôi, giọng gấp gáp:
“Có chuyện gì rồi? Lạc Anh làm gì em à?”
Tôi im lặng.
“Để anh đi hỏi cô ta—”
Tôi vội kéo tay anh lại.
“Không phải… chỉ là…”
“Chỉ là gì?!”
“…Em không khỏe. Em muốn lên phòng nghỉ.”
Nói xong, tôi chạy thẳng lên phòng, khóa cửa lại.
Bỏ mặc bốn người họ đứng c.h.ế.t lặng bên ngoài.
Bên ngoài.
“Có chuyện gì xảy ra à?” – Lạc Thiên lên tiếng.
“Chắc vậy…” – An Thành đáp.
“Để cậu ấy tự nói.” – Minh Triết thản nhiên.
“Ừm.”
Bên trong.
Tôi đưa tay lên mặt.
Ướt.
Nước mắt rơi lúc nào không hay.
Tôi bật cười.
“Thì ra là vậy… haha… thì ra là vậy…”
Vừa cười… vừa khóc.
Không phải vì vui.
Cũng không hẳn vì buồn.
Mà là—Cười chính bản thân mình.
Quá ngu ngốc.
Tại sao lúc đó… không nhận ra người đó chính là Herding?
Tôi bước đến bàn, kéo ngăn kéo ra.
Một tấm ảnh hiện ra.
Trong ảnh, tôi đứng cạnh một cô gái.
“Alice…”
“Chị nói xem… có phải em ngu lắm không?”
“Người đứng ngay trước mặt… mà em cũng không nhận ra…”
“Nè Alice… chị nói cho em nghe đi… em đã làm gì sai… mà chị lại chọn cách rời bỏ em?”
“Tại sao… lại là ngày đó…”
Tôi ôm chặt tấm ảnh vào lòng.
Khóc.
Không biết đã bao lâu.
Khi tôi mở mắt ra, trời đã tối.
Tôi đặt lại tấm ảnh vào ngăn kéo, rồi bước vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy rì rào.
Tôi đứng dưới vòi sen, mặc cho nước xối xuống người.
Không nhúc nhích.
Cho đến khi—
Chuông điện thoại vang lên.
Tôi giật mình.
Tắt nước.
Mặc đại một bộ đồ ngủ rồi bước ra, bắt máy.
“Tôi nghe.”
“Điều cậu cần… tôi đã điều tra ra.”
“…Tôi muốn nghe.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Trước hôm trận đấu… Alice đã đến hiệu thuốc.”
“Và mua một lọ t.h.u.ố.c ngủ lớn.”
“…Thuốc ngủ?”
Tay tôi run lên.
“Và ngày đó… cô ấy đã uống.”
“Đủ rồi.” – tôi cắt ngang.
“Tôi hiểu rồi.”
Im lặng.
“Cậu hãy điều tra về Herding. Trước giải đấu… cậu ta đã làm gì.”
“…Được.”
Cuộc gọi kết thúc.
Đêm đó…Tôi không thể ngủ.
Trong đầu chỉ toàn hình ảnh—
Chị ấy nằm bất động.
Một mình.Trong căn phòng lạnh lẽo.
Không biết từ lúc nào…Tôi đã thiếp đi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận