Chương 6: Những rung động và điều không thể nói ra
Không khí trong căng tin dần trở lại bình thường, nhưng những ánh nhìn xung quanh vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Tôi cố gắng tập trung ăn, tránh để ý đến những lời thì thầm.
Nhưng…
— Cậu chính là người ngồi cùng An Thành đúng không?
Một giọng nói chen vào.
Tôi ngẩng lên.
Trước mặt là một cô gái xinh đẹp, ánh mắt có chút sắc lạnh.
— Có chuyện gì không? — tôi hỏi.
— Không có gì. Chỉ là… nhắc cậu một chút thôi.
Cô ta khoanh tay, ánh mắt lướt qua tôi rồi dừng lại trên An Thành.
— Đừng có thân quá với anh ấy.
Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
— Bọn tôi là anh em cô không thấy bọn tôi giống nhau sao?— tôi đáp ngắn gọn.
— Anh em?
Cô ta cười nhẹ, nhưng nụ cười không hề thân thiện.
— Nhìn không giống lắm.
— Cậu—
— Đủ rồi.
Giọng An Thành cắt ngang.
Anh đặt đũa xuống, ánh mắt lạnh hẳn đi.
— Ăn xong thì về lớp đi.
Cô gái kia khựng lại, rõ ràng không dám nói thêm gì, chỉ liếc tôi một cái rồi quay đi.
Tôi siết chặt tay.
Lại là chuyện này…
…
— Đừng để ý mấy người đó. — Mạc Dương chống cằm — Toàn rảnh rỗi sinh chuyện.
— Nhưng mà… — tôi nhỏ giọng.
— Không nhưng gì hết. — anh cười — Có bọn anh ở đây rồi.
— Ừ. — Lạc Thiên nói thêm — Ai dám làm gì cậu, cứ nói.
Tôi im lặng.
Không biết nên cảm thấy thế nào…
…
— Này.
Mạc Dương đột nhiên quay sang Lạc Thiên, nói nhỏ nhưng đủ để mọi người nghe.
— Thấy lớp trưởng thế nào?
— Gì cơ?
— Đừng giả vờ. Nãy giờ nhìn người ta suốt còn gì.
Tôi khựng lại.
Lạc Anh vẫn bình tĩnh uống nước như không nghe thấy.
— Nhìn thôi mà. — Lạc Thiên đáp — Có vấn đề gì?
— Không. — Mạc Dương cười gian — Chỉ là thấy hiếm khi cậu để ý ai như vậy.
— …
— Mà cũng đúng. — anh liếc sang Lạc Anh — Người ta không phải kiểu bình thường.
Lạc Thiên không phủ nhận.
Chỉ khẽ nhếch môi.
— Ừ.
Một câu ngắn gọn.
Nhưng đủ để hiểu.
…
— Hai người nói chuyện xong chưa? — Lạc Anh đặt ly nước xuống, giọng vẫn bình thản.
— Ồ, nghe hết luôn à? — Mạc Dương cười.
— Không cố ý.
— Vậy cậu nghĩ sao?
— Nghĩ gì?
— Về việc có người đang để ý cậu.
Không khí chững lại một chút.
Lạc Anh nhìn thẳng vào Lạc Thiên.
Ánh mắt không né tránh.
— Nếu là thật… thì người đó nên nói trực tiếp.
— …
— Mình không thích đoán.
Câu trả lời quá thẳng.
Mạc Dương suýt bật cười.
— Hay đấy.
Lạc Thiên nhìn cô vài giây, rồi khẽ cười.
— Vậy thì… để sau đi.
— Tùy cậu.
Không ai nhường ai.
Nhưng cũng không hề khó chịu.
Ngược lại—
còn có chút gì đó… thú vị.
…
— Đi thôi. — An Thành đứng dậy — Sắp vào lớp rồi.
Tôi cũng đứng lên theo.
— Tiểu Hạ.
— Dạ?
— Đi bên này.
Anh kéo nhẹ tay tôi sang phía mình, tránh dòng người đông đúc.
Chỉ là một hành động rất nhỏ.
Nhưng—
— Nhìn kìa…
— Lại nữa rồi…
— Hai người đó chắc chắn không đơn giản…
Những lời xì xào lại vang lên.
Tôi cứng người.
— Đừng nghe. — An Thành nói nhỏ.
— …
— Đi thôi.
Tôi gật đầu.
Nhưng trong lòng…
lại dấy lên một cảm giác khó tả.
…
Ở phía sau,
Lạc Anh lặng lẽ nhìn theo.
— Cậu ổn chứ? — Lạc Thiên hỏi.
— Ổn.
— Không có vẻ là ổn.
— Mình chỉ đang nghĩ.
— Nghĩ gì?
Cô ấy khẽ cười.
— Nhóm của các cậu… rắc rối hơn mình tưởng.
— Hối hận khi ngồi chung rồi à?
— Không.
Cô lắc đầu.
— Ngược lại… thấy khá thú vị.
Lạc Thiên nhìn cô một lúc, rồi bật cười.
— Vậy thì tốt.
…
Một cơn gió nhẹ thổi qua hành lang.
Mọi thứ vẫn như bình thường.
Nhưng có vài thứ—
đã bắt đầu thay đổi.
Tiết học buổi chiều trôi qua chậm hơn bình thường.
Tôi chống cằm nhìn ra cửa sổ, ánh nắng nhạt dần theo từng phút.
Những lời nói lúc ở căng tin… vẫn còn vương lại.
Không ồn ào.
Nhưng đủ khiến lòng người khó chịu.
“Cậu lại suy nghĩ rồi.”
Giọng nói bên cạnh kéo tôi về.
Tôi quay sang.
Lạc Anh.
Cô vẫn đang ghi bài, nét chữ đều và gọn gàng như mọi khi.
“…Rõ vậy à?”
“Ừ.”
Cô đáp ngắn gọn.
“Từ nãy đến giờ cậu viết sai ba lần.”
Tôi nhìn xuống vở.
Quả thật…
“…Tôi không để ý.”
“Biết.”
Cô dừng bút lại.
Lần này mới quay sang nhìn tôi.
“Vì cậu đang để ý chuyện khác.”
Tôi im lặng một lúc.
“…Cậu có thấy phiền không?”
“Chuyện gì?”
“Những lời họ nói.”
Lạc Anh nhìn tôi vài giây.
Rồi quay lên bảng.
“Không.”
“Thật à?”
“Ừ.”
Câu trả lời vẫn rất bình thản.
“Tôi không quen họ.”
“…Nhưng họ đang nói về bọn mình.”
“Thì sao?”
Cô hỏi lại.
Rất nhẹ.
Nhưng khiến tôi không biết trả lời thế nào.
“Lời của người không liên quan… không có giá trị.”
Cô nói tiếp.
“Chỉ cần người mình quan tâm không hiểu sai là được.”
Tôi khựng lại.
“…Người mình quan tâm?”
“Ừ.”
Cô đáp.
Rồi như chợt nhận ra gì đó, cô khẽ cụp mắt xuống.
“Ý tôi là… những người quan trọng.”
Tôi nhìn cô.
Một cảm giác rất lạ khẽ lướt qua.
“…Vậy nếu họ hiểu sai thì sao?”
Lạc Anh im lặng.
Lần này lâu hơn một chút.
“…Thì giải thích.”
“Còn nếu không tin?”
“Thì thôi.”Cô trả lời.
Dứt khoát.Không do dự.
Như thể chuyện đó… không đáng để níu kéo.
Tan học.Sân trường dần vắng người.
“Cậu về chưa?”Tôi quay sang.
Lạc Anh vẫn đang thu dọn sách, động tác chậm rãi như mọi khi.
“Chưa.”
“…Vậy đi ăn không?”
Câu hỏi bật ra trước cả khi tôi kịp suy nghĩ.
Lạc Anh dừng lại một chút.
“…Ăn?”
“Ừ. Gần đây có quán nhỏ, tôi thấy cũng ổn.”
Tôi nói nhanh hơn bình thường.
Không hiểu sao lại có chút… hồi hộp.
“Cậu không về với anh cậu à?”
“Tôi nhắn rồi.”
“…Ừm.”
Một khoảng im lặng ngắn.
Rồi
“Đi.”Cô đóng sách lại.
Quán ăn không lớn.Chỉ là một tiệm nhỏ bên đường, ánh đèn vàng nhẹ tạo cảm giác rất dễ chịu.
“Cậu hay đến đây à?”
“Thỉnh thoảng.”
Tôi đáp.
“Ở đây yên tĩnh.”
Lạc Anh khẽ gật đầu.
“Ừ.”
Hai phần ăn được mang ra.
Không ai nói gì ngay.
Chỉ là một khoảng lặng… nhưng không hề khó chịu.
“…Cậu không hỏi gì à?”
Tôi lên tiếng trước.
“Gì cơ?”
“Kiểu… hỏi linh tinh ấy.”
Lạc Anh nhìn tôi.
“…Tôi không giỏi mấy chuyện đó.”
“Vậy sao vẫn đi ăn với tôi?”
Tôi cười nhẹ.
Lần này, cô im lặng.
Ánh mắt hơi dời đi chỗ khác.
“…Không biết.”
Một câu trả lời rất thật.
Tôi khựng lại.Rồi bật cười.
“Câu này nghe nguy hiểm thật đấy.”
Một lúc sau.Không khí lại yên xuống.
Lạc Anh đặt đũa xuống.
“…Tôi hỏi cậu một chuyện được không?”
“Ừ?”
Cô nhìn thẳng vào tôi.Lần này không né tránh.
“Trận đấu đó…”
Tôi cứng người.
“…Cậu biết à?”
“Nghe nói.”
Cô đáp.
“Không rõ lắm.”
“…Vậy sao lại hỏi?”
“Vì cậu để ý.”
Câu trả lời ngắn gọn.
Nhưng trúng.Tôi cúi xuống.
Những ký ức đó…không hẳn là tôi muốn nhớ lại.
“…Không có gì đặc biệt.”
Tôi nói.
“Chỉ là một trận đấu thôi.”
“Cậu nói dối.”
Tôi khựng lại.Ngẩng lên.
Lạc Anh vẫn nhìn tôi.
Ánh mắt bình tĩnh như mọi khi.
“Người không quan trọng… sẽ không khiến cậu như vậy.”
Không ép buộc.Không dò xét.
Chỉ là… nói ra điều cô nhìn thấy.
Tôi siết nhẹ tay.
“…Tôi đã từng nghĩ mình có thể làm tốt hơn.”
Giọng tôi nhỏ đi.
“Nhưng cuối cùng…”
Tôi cười nhạt.
“Lại không làm được gì.”
“Thua à?”
“Không hẳn.”
“Vậy là gì?”
“…Là bỏ lỡ.”
Tôi đáp.
“Bỏ lỡ một điều rất quan trọng.”
Không khí chững lại.Lạc Anh không hỏi thêm.
Chỉ lặng im.
Nhưng—
“Cậu vẫn còn để ý.”
Cô nói.
“Ừ.”
Tôi không phủ nhận.
“…Có lẽ là vậy.”
Một lúc sau.
“Vậy thì lần sau.”
Tôi ngẩng lên.
“…Gì cơ?”
“Đừng bỏ lỡ nữa.”Cô nói.
Rất đơn giản.Như thể đó là điều hiển nhiên.
“Không phải chuyện gì cũng có cơ hội thứ hai.”
Tôi cười nhẹ.
“Cậu nói vậy mà vẫn tin có lần sau à?”
Lạc Anh nhìn tôi.
“…Nếu là cậu.”
Cô dừng lại một chút.
“Chắc là có.”
Tôi sững lại.
Không hiểu sao—
câu nói đó lại khiến tim tôi lệch đi một nhịp.
“…Cậu tin tôi vậy à?”
“Không.”
Cô đáp ngay.
“Chỉ là cảm thấy vậy thôi.”
Bên ngoài,gió đêm khẽ thổi qua.
Không gian yên tĩnh đến lạ.
“Lạc Anh.”
“Ừ?”
“…Cảm ơn.”
Cô không hỏi vì sao.
Chỉ khẽ gật đầu.
“Ừ.”
Một bữa ăn bình thường.
Một cuộc trò chuyện không dài.
Nhưng—có vài khoảng cách đã âm thầm biến mất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận