Chương 8 : Bùng nổ sự thật bị chôn vùi
Sáng hôm sau, tôi bước xuống nhà với quầng thâm dưới mắt hiện rõ, sắc mặt nhợt nhạt. Chỉ cần nhìn qua cũng biết tôi gần như không ngủ.
Mạc Dương nhíu mày.
“Cậu bị sao vậy? Tối qua không ngủ à?”
Minh Triết dựa vào ghế, liếc nhìn.
“Nhìn như người mất hồn.”
Lạc Thiên lên tiếng.
“Có chuyện gì xảy ra không?”
An Thành không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi kéo ghế ngồi xuống.
“Không sao. Chỉ là hơi mệt.”
Giọng tôi bình thản đến mức chính tôi cũng thấy lạ. Không ai hỏi thêm.
Vẫn như mọi ngày, cả nhóm cùng đến trường.
Trên đường đi, Lạc Anh chạy tới.
“An Hạ! Đợi tớ với!”
Cô ấy nhập vào nhóm như thường lệ. Sáu người đi cùng nhau, cười nói như mọi khi… chỉ có tôi là im lặng một cách khác thường.
Trước cổng trường, dòng học sinh ra vào tấp nập. Nhưng tôi lập tức khựng lại khi nhìn thấy một người đứng đó. Một người nước ngoài, cao gầy, đội mũ, tựa vào cột như đang chờ ai đó.
Tim tôi đập mạnh. Giọng nói hôm qua vang lên trong đầu. Tôi ngẩng lên, nhìn thẳng vào người đó.
“…Là cậu.”
Không nói thêm lời nào, tôi lao thẳng tới.
“An Hạ—!” Lạc Anh chưa kịp phản ứng.
Bốp!
Tôi tung cú đ.ấ.m nhưng bị chặn lại. Người đó giơ tay đỡ, động tác nhanh và dứt khoát.
Tôi không dừng lại, tiếp tục tấn công nhưng tất cả đều bị chặn.
“Dừng lại!” An Thành lao tới kéo tôi.
“An Hạ! Cậu làm gì vậy?!” Lạc Anh hoảng hốt.
Tôi vùng vẫy, mắt đỏ lên.
“Herding, what do you ultimately want? Why are you doing this? She’s your own sister!”
(Herding, rốt cuộc cậu muốn cái gì?! Tại sao lại làm như vậy?! Chị ấy là chị ruột của cậu đó!)
Không gian như đóng băng.
“…Herding?” Minh Triết lặp lại.
“Chị ruột…?” Lạc Anh sững sờ.
Herding vẫn đứng đó, không phủ nhận.
Một lúc sau, cậu ta lên tiếng.
“You haven’t changed at all.”
(Cậu vẫn không thay đổi chút nào.)
Tôi cứng người.
“Buông tôi ra!”
“Em bình tĩnh lại!” An Thành giữ chặt.
“Anh không hiểu đâu! Cậu ta… cậu ta là—”
Tôi nghẹn lại.
Herding nghiêng đầu.
“I didn’t expect you to recognize me.”
(Tôi không nghĩ cậu sẽ nhận ra tôi.)
Tôi cười méo mó.
“Cậu nghĩ tôi sẽ quên sao? Quên chị ấy? Quên cái ngày đó?”
Không khí nặng nề.
Herding khẽ nói:
“Not here.”
(Không phải ở đây.)
“If you want answers… follow me.”
(Nếu cậu muốn câu trả lời… thì đi theo tôi.)
Tôi đứng sững.
“Không được đi.” An Thành giữ tay tôi. “Nguy hiểm.”
“Tôi phải biết.”
Tôi giật tay ra và chạy theo.
“Hạ! Dừng lại!” An Thành hét lên.
Nhưng tôi không quay đầu.
Herding dừng lại ở một con hẻm vắng.
Một lúc sau, cậu ta quay lại.
“Fine.”
(Được thôi.)
“But once I start…”
(Nhưng một khi tôi đã bắt đầu…)
“You don’t get to run away.”
(Cậu sẽ không còn đường lui nữa.)
Tôi siết chặt tay.
“I said I’m not running.”
(Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không trốn.)
Một khoảng lặng.
Herding nhìn tôi rồi nói:
“Alice didn’t die because of me.”
(Alice không c.h.ế.t vì tôi.)
Tôi sững lại.
“What did you just say?”
(Cậu vừa nói cái gì?)
“She chose it.”
(Chính chị ấy đã chọn.)
“Shut up!” tôi hét lên.
(Im đi!)
“Don’t talk like you understand her!”
(Đừng nói như thể cậu hiểu chị ấy!)
Herding nhíu mày.
“You’re the one who never understood her.”
(Người chưa từng hiểu chị ấy… là cậu.)
“What?”
(Cái gì?)
Cậu ta bước lại gần.
“Do you even remember what happened that day?”
(Cậu còn nhớ ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì không?)
Tôi cứng người.
“I…”
(Tôi…)
“See? You don’t.”
(Thấy chưa? Cậu không nhớ.)
“Then I’ll remind you.”
(Vậy để tôi nhắc cho cậu nhớ.)
Ký ức ập đến.
“Why did you say that to her?”
(Tại sao em lại nói như vậy với chị?)
“I was just telling the truth.”
(Em chỉ nói sự thật thôi.)
“Then why didn’t you push him away?!”
(Vậy tại sao chị không đẩy cậu ta ra?!)
“You don’t know anything…”
(Em không hiểu gì cả…)
Mọi thứ vỡ ra.
“No… that’s impossible…”
(Không… không thể…)
Herding nhìn tôi.
“You were the last person who spoke to her.”
(Cậu là người cuối cùng nói chuyện với chị ấy.)
“And you broke her.”
(Và chính cậu đã khiến chị ấy gục ngã.)
“No…”
(Không…)
“Stop lying!”
(Đừng nói dối nữa!)
“I’m not the one lying.”
(Người nói dối không phải là tôi.)
“Your memory is.”
(Mà là ký ức của cậu.)
Thế giới như sụp xuống.
“It’s not true… it’s not…”
(Không phải… không phải vậy…)
“Then why can’t you remember the rest?”
(Vậy tại sao cậu không thể nhớ phần còn lại?)
Tôi im lặng.
Herding quay người.
“Because you chose to forget.”
(Bởi vì chính cậu đã chọn quên.)
Ở đầu hẻm—
“…Cái gì vậy?” Lạc Anh thì thầm.
Không ai nói gì.
Herding khẽ hỏi:
“So… do you still think I’m the villain?”
(Vậy… cậu vẫn nghĩ tôi là kẻ xấu sao?)
Tôi không trả lời.
Chỉ có nước mắt rơi xuống.
Và một sự thật… vừa bắt đầu nứt ra.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận