Chương 5 : Người bạn đầu tiên
Cô ấy mỉm cười, rồi quay lên bảng như chưa từng nói gì.
Nhưng không hiểu sao…
Tôi lại không thấy khó chịu.
Ngược lại, còn có cảm giác… nhẹ nhõm.
…
Tiết học kết thúc, cả lớp bắt đầu ồn ào trở lại. Một vài bạn vẫn tò mò nhìn về phía tôi, nhưng không ai tiến lại gần.
Tôi đang loay hoay sắp xếp sách vở thì một chai nước được đặt nhẹ lên bàn.
— Cho cậu.
Tôi ngẩng lên.
Là Lạc Anh.
— Hả…?
— Nãy thấy cậu căng thẳng quá. Uống chút nước đi.
— À… cảm ơn cậu.
Tôi nhận lấy chai nước, cảm giác có chút… không quen.
Đã lâu rồi… không ai quan tâm tôi theo cách đơn giản như vậy.
— Cậu chuyển từ New York về à?
— Ừm.
— Vậy chắc trước đây cậu học bên đó?
— Ừ.
Cuộc trò chuyện khá ngắn, nhưng không hề gượng gạo.
Lạc Anh không hỏi dồn, cũng không tò mò quá mức. Cô ấy chỉ hỏi đủ để hiểu, rồi dừng lại đúng lúc.
— Nếu có gì không hiểu trong bài, cứ hỏi mình.
— Ừm…
— À, còn nữa. — cô ấy nhìn tôi — Ở lớp này, cậu không cần phải lúc nào cũng căng thẳng như vậy đâu.
Tôi khựng lại.
— Nhìn là biết.
Cô ấy cười nhẹ.
Một nụ cười rất dịu… nhưng lại khiến người khác khó mà từ chối.
— …Mình quen rồi.
— Vậy thì… thử không quen đi.
— Hả?
— Từ từ thôi cũng được.
Câu nói đó đơn giản đến mức khiến tôi không biết trả lời thế nào.
Nhưng không hiểu sao…
lại khiến lòng tôi dịu lại.
…
Những ngày sau đó, tôi dần quen với việc ngồi cạnh Lạc Anh.
Cô ấy luôn là người chủ động bắt chuyện trước, nhưng không hề khiến tôi cảm thấy bị ép buộc.
Có lúc chỉ là:
— Cậu mang nhầm sách rồi kìa.
— …À.
Có lúc lại là:
— Bài này làm thế này nè.
— Ừm.
Rồi dần dần…
— Trưa nay cậu ăn ở đâu?
— Mình… chưa biết.
— Đi ăn với mình không?
Tôi im lặng một chút.
— …Được.
Đó là lần đầu tiên tôi chủ động đồng ý đi ăn cùng người khác.
Không phải vì lịch sự.
Mà là vì…
tôi muốn.
…
Không biết từ lúc nào,
việc ngồi cạnh cô ấy, nghe cô ấy nói chuyện…
đã trở thành một điều rất bình thường.
Và cũng không biết từ lúc nào,
tôi bắt đầu cảm thấy ….đến lớp…cũng không tệ như mình nghĩ.
— Vậy trưa nay đi luôn không? — Lạc Anh quay sang hỏi.
— Ừm… đi thôi.
Hai chúng tôi cùng nhau rời khỏi lớp. Sân trường lúc này khá đông, học sinh đi lại tấp nập, tiếng nói cười rộn ràng khắp nơi.
— Ở đây có một quán ăn cũng khá ngon, mình hay ăn ở đó. — Lạc Anh vừa đi vừa nói.
— Ừ.
Tôi khẽ gật đầu, đi bên cạnh cô ấy. Không khí giữa hai người không còn gượng gạo như lúc đầu nữa.
Chúng tôi vừa bước đến khu căng tin thì—
— Tiểu Hạ!
Một giọng quen thuộc vang lên.
Tôi khựng lại, quay đầu nhìn.
Là họ.
An Thành, Lạc Thiên và Mạc Dương đang ngồi ở một bàn gần đó. Trên bàn đã bày sẵn đồ ăn.
— Lại đây ăn cùng bọn anh. — An Thành lên tiếng, giọng không lớn nhưng đủ nghe.
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì Lạc Anh đã nhìn sang tôi.
— Bạn của cậu à?
— Ừm… là anh mình.
— Vậy đi cùng đi.
Không hiểu sao, cô ấy trả lời rất tự nhiên.
Chúng tôi tiến lại gần.
— Ồ~ hôm nay còn dẫn theo bạn nữa à? — Mạc Dương chống cằm nhìn, cười đầy ẩn ý.
— Đây là bạn cùng lớp tớ. — tôi nói — Tống Lạc Anh.
— Chào mọi người. — Lạc Anh gật đầu nhẹ, thái độ bình tĩnh.
— Lạc Anh… lớp trưởng đúng không? — Lạc Thiên nhướng mày — Nghe nói rồi.
Tôi hơi bất ngờ.
— Cậu biết à?
— Ừ, lớp trưởng nổi tiếng mà.
Lạc Anh chỉ mỉm cười, không nói gì thêm.
— Ngồi đi. — An Thành kéo ghế ra — Ăn chung luôn cho tiện.
Tôi còn chưa kịp từ chối thì Lạc Anh đã ngồi xuống trước.
…đúng là không khách sáo chút nào.
Tôi cũng ngồi xuống bên cạnh.
— Ăn gì chưa? — An Thành nhìn tôi.
— Chưa ạ!
— Vậy ăn đi.
Anh ấy đẩy một phần đồ ăn về phía tôi.
— Em tự mua được mà…
— Ăn đi.
Giọng nói vẫn lạnh như vậy, nhưng hành động lại không cho phép từ chối.
Tôi im lặng… rồi cầm đũa lên.
— Cậu chiều em gái ghê nhỉ. — Mạc Dương cười.
— Im đi.
— Ha ha, ngại rồi kìa.
— Ăn đi. — Lạc Thiên chen vào — Ồn quá.
Không khí bàn ăn trở nên náo nhiệt hơn hẳn.
Tôi lén nhìn sang Lạc Anh.
Cô ấy vẫn bình tĩnh ăn, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn mọi người — như đang quan sát điều gì đó.
— Cậu… không thấy lạ à? — tôi nhỏ giọng hỏi.
— Lạ gì?
— Kiểu… ngồi ăn chung như vậy…
Lạc Anh nhìn tôi một chút, rồi khẽ cười.
— Không. Ngược lại còn thấy thú vị.
— …?
— Nhóm của anh cậu… không đơn giản đâu.
Tôi khựng lại.
— Sao cậu biết?
— Cảm giác thôi.
Cô ấy nói nhẹ như không, rồi tiếp tục ăn.
Nhưng câu nói đó…
lại khiến tôi không khỏi suy nghĩ.
Không khí bàn ăn dần trở nên náo nhiệt.
— Này, lớp trưởng. — Mạc Dương chống cằm nhìn Lạc Anh — Cậu học giỏi thật hay chỉ là danh nghĩa vậy?
— Cậu nghĩ sao?
— Nhìn thì có vẻ… không đơn giản.
Lạc Anh khẽ cười.
— Vậy thì cứ coi như là không đơn giản đi.
Câu trả lời bình thản nhưng lại khiến Mạc Dương bật cười.
— Thú vị đấy.
Ở bên cạnh, Lạc Thiên im lặng từ nãy giờ, ánh mắt thỉnh thoảng lại dừng trên người Lạc Anh.
Không quá rõ ràng… nhưng cũng không hề che giấu.
— Cậu là lớp trưởng lâu chưa? — Lạc Thiên bất chợt lên tiếng.
— Từ đầu năm.
— Vậy chắc lớp này… cậu quản hết?
— Không hẳn. — Lạc Anh đáp — Chỉ là làm những gì nên làm thôi.
— Ừ.
Cậu ấy khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi cô ấy.
Tống Lạc Anh…
Không hiểu sao cái tên đó lại khiến cậu thấy khá quen.
…
— Ăn chậm thôi.
Giọng An Thành vang lên kéo tôi về thực tại.
Tôi chưa kịp phản ứng thì anh đã đưa tay lau nhẹ vết sốt dính bên khóe miệng tôi.
— Lúc nào cũng vậy.
Tôi sững lại.
— Em… tự làm được mà…
— Ngồi yên.
Giọng anh vẫn lạnh, nhưng hành động lại vô cùng tự nhiên.
Cả bàn ăn im lặng một giây.
— Ồ~~~ — Mạc Dương kéo dài giọng — Quan tâm quá ha?
— Anh em mà, không quan tâm thì quan tâm ai? — Minh Triết chen vào, nhưng giọng mang ý trêu chọc rõ ràng.
Tôi cúi đầu xuống, mặt nóng bừng.
Không khí xung quanh bắt đầu có gì đó… kỳ lạ.
Ở bàn bên cạnh, vài học sinh đang thì thầm:
— Nhìn hai người đó kìa…
— Không giống anh em bình thường đâu…
— Ừ, thân quá rồi…
Tôi siết chặt đôi đũa.
Lại nữa rồi…
— Đừng để ý.
Giọng nói nhẹ vang lên bên cạnh.
Tôi quay sang.
Lạc Anh.
— Người ta thích nói gì thì nói.
— Nhưng…
— Cậu biết rõ là không phải, đúng không?
Tôi khựng lại.
— …Ừ.
— Vậy là đủ rồi.
Cô ấy nói rất bình thản, như thể chuyện đó không đáng để bận tâm.
Không hiểu sao…
chỉ một câu nói đơn giản đó thôi,
lại khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
…
Ở phía đối diện, Lạc Thiên lặng lẽ quan sát.
Ánh mắt anh không còn đặt trên An Hạ nữa—
mà chuyển sang người ngồi bên cạnh cô.
Tống Lạc Anh…
Không ồn ào, không thể hiện quá nhiều.
Nhưng lại là người duy nhất có thể khiến An Hạ bình tĩnh lại chỉ bằng một câu nói.
Khóe môi cậu khẽ cong lên.
— Có vẻ… thú vị thật.
— Hả? Cậu nói gì vậy? — Mạc Dương quay sang.
— Không có gì.
Cậu thu lại ánh mắt, tiếp tục ăn như bình thường.
Nhưng trong đầu—
đã bắt đầu để ý đến một người.
…
Còn tôi—
lần đầu tiên sau rất lâu,
không còn cảm thấy lạc lõng giữa một đám đông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận