Chương 4:Gặp gỡ

Đăng lúc 23:40 - 01/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

0

Sáng hôm sau.

Ánh nắng len qua rèm cửa, chiếu nhẹ vào căn phòng vẫn còn vương lại chút không khí ngột ngạt từ tối hôm qua.

Tôi mở mắt, nhìn trần nhà một lúc lâu rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Đầu vẫn còn hơi đau, mắt thì sưng lên vì khóc quá nhiều.

“…Phiền thật.”

Tôi lẩm bẩm, rồi bước xuống giường.

Dưới nhà, mùi thức ăn đã lan tỏa khắp không gian.

Anh hai đang đứng trong bếp, tay thoăn thoắt chuẩn bị bữa sáng như mọi khi. Mọi thứ vẫn bình thường… đến mức khiến tôi có cảm giác tối qua chỉ là một giấc mơ.

Tôi kéo ghế ngồi xuống, không nói gì.

Anh đặt một đĩa thức ăn trước mặt tôi, giọng đều đều:

“Ăn đi, rồi còn đi học.”

“…Vâng.”

Không khí giữa hai người rơi vào im lặng.

Chỉ còn tiếng muỗng chạm nhẹ vào bát, và tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn.

Tôi cúi đầu ăn, nhưng chẳng cảm nhận được mùi vị gì.

Một lúc sau, anh lên tiếng:

“Đỡ hơn chưa?”

Tôi khựng lại một chút, rồi đáp nhỏ:

“…Rồi ạ.”

Anh không nói thêm gì.

Nhưng tôi biết… anh không tin.

Tôi siết chặt chiếc muỗng trong tay, lấy hết can đảm:

“Hôm qua… em—”

“Không cần nói nữa.”

Anh cắt ngang, giọng vẫn bình tĩnh.

Tôi ngẩng lên nhìn anh.

“Chuyện đã qua rồi.”

Anh đặt ly nước xuống, ánh mắt thoáng dịu lại.

“Quan trọng là hôm nay em định làm gì.”

Câu nói đó khiến tôi sững lại.

Tôi im lặng vài giây, rồi khẽ gật đầu:

“…Em hiểu rồi.”

Ăn xong, tôi đứng dậy chuẩn bị đi.

Anh đã cầm sẵn chìa khóa, đứng chờ ở cửa.

“Đi thôi.”

Tôi bước đến, nhưng trước khi ra ngoài, vẫn không nhịn được mà nói nhỏ:

“Anh hai…”

Anh quay lại.

“…Cảm ơn.”

Anh không đáp, chỉ khẽ gật đầu.

Nhưng lần này, không khí giữa chúng tôi… không còn nặng nề như tối qua nữa.

Cánh cửa mở ra.

Một ngày mới bắt đầu.

Và có lẽ… tôi cũng nên bắt đầu lại.

Sau khoảng năm phút đi xe, chúng tôi cũng đến trường. Hai anh em xuống xe, cùng bước về phía cổng. Mọi ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía tôi — vừa tò mò, vừa xa lạ. Cũng phải thôi… tôi mới chuyển đến đây mà.

— Hai người trễ quá đó! — Lạc Thiên vẫy tay gọi.

— Gấp gì, dù sao cũng chưa tới giờ vào lớp. — An Thành lạnh lùng đáp.

— Thôi mà, mới sáng sớm thôi, vào lớp đi. — Mạc Dương vội lên tiếng.

Nhìn họ, tôi chợt thấy có chút ghen tị. Tôi cũng từng có những ngày như vậy — cùng bạn bè vào lớp, cùng trò chuyện, ăn uống, đi chơi… Nhưng tất cả giờ chỉ còn là quá khứ.

— Mấy anh lên trước đi, em lên phòng giáo vụ gặp thầy.

Họ gật đầu rồi đi lên lớp, còn tôi thì rẽ hướng đến phòng giáo vụ.

— Dạ thưa thầy, em đến nhận lớp ạ.

— Em đến rồi à, mau ngồi đi. — Thầy Lý lên tiếng.

— Dạ.

— Đây, em xem lại hồ sơ xem thông tin đã chính xác chưa, rồi thầy sẽ đưa em lên lớp.

— Dạ, đúng rồi ạ.

— Vậy thì đi thôi.

Tim tôi bắt đầu đập nhanh. Đã bao lâu rồi tôi chưa có cảm giác hồi hộp như thế này?

Sau một lúc đi theo thầy, chúng tôi dừng lại trước cửa lớp. Thầy bước vào trước:

— Được rồi, cả lớp trật tự. Hôm nay lớp chúng ta có một bạn học mới chuyển đến. Em vào đi.

Tôi bước vào. Cả lớp lập tức xôn xao khiến tôi có chút lúng túng. Đây là lần đầu tiên tôi rơi vào tình huống như vậy… phải làm sao đây?

Tôi cúi đầu xuống vì ngại.

— Em giới thiệu về mình đi. — thầy nói.

— X… xin chào mọi người, tôi tên là Diệp An Hạ… đến từ New York. Từ hôm nay sẽ học ở đây, mong mọi người giúp đỡ…

C.h.ế.t rồi… mình nói vấp mất rồi… quê quá…

— Rất vui được gặp cậu. Tôi là Tống Lạc Anh, lớp trưởng. Thay mặt lớp, chào mừng cậu đến với 2-A.

Vậy ra… đây chính là cảm giác được chào đón sao?

Thầy nhìn quanh một lúc rồi nói:

— Em ngồi cạnh lớp trưởng đi, chỗ đó còn trống.

— Vâng ạ.

Tôi bước xuống, ngồi vào chỗ. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng. Mình phải cẩn thận… không được để ai bị thương…

Đang loay hoay lấy sách vở, một bạn học quay sang hỏi:

— Bạn học này… trông bạn quen lắm. Mình từng gặp bạn ở đâu rồi thì phải?

— Gặp tôi sao? Không thể đâu, tôi mới về đây hai hôm thôi mà.

— Không, mình chắc chắn đã gặp rồi… để xem nào…

— …

— À! Nhớ ra rồi! Cậu là người đã đ.á.n.h nhau ở trường hôm trước… và cũng là người giành giải taekwondo quốc tế hai tháng trước đúng không?!

— Hả?! Cậu có xem trận đấu đó sao?

Cả lớp lập tức ồn ào hẳn lên. Những ánh mắt đổ dồn về phía tôi khiến tôi càng thêm ngại ngùng…

Cả lớp lập tức ồn ào hẳn lên. Những ánh mắt đổ dồn về phía tôi khiến tôi càng thêm ngại ngùng…

— Ghê vậy sao?!

— Người thật luôn à?

— Nhìn không giống kiểu đ.á.n.h nhau đâu…

Tiếng xì xào vang lên khắp lớp. Tôi chỉ biết cúi đầu xuống, tay siết nhẹ cuốn vở.

— Được rồi, trật tự! — giọng thầy vang lên — Vào học đi.

Không khí dần lắng xuống, nhưng thỉnh thoảng vẫn có người quay sang nhìn tôi.

Giờ học trôi qua chậm rãi.

Tôi vẫn chưa quen với việc có quá nhiều người xung quanh như vậy.

— Cậu… ổn chứ?

Giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên cạnh.

Tôi quay sang.

Là lớp trưởng — Tống Lạc Anh.

— Ừm… mình ổn.

— Nếu cậu thấy không quen, cứ từ từ thôi. Lớp này không khó gần như cậu nghĩ đâu.

Cô ấy nói với giọng rất bình tĩnh, ánh mắt lại mang theo chút gì đó… như đang quan sát tôi.

— Cảm ơn cậu…

Một khoảng im lặng ngắn.

— Mà… — Lạc Anh hơi nghiêng đầu — chuyện đ.á.n.h nhau hôm trước… là thật à?

Tôi khựng lại một chút.

— …

— Nếu cậu không muốn nói thì thôi. — cô ấy cười nhẹ — mình chỉ tò mò thôi.

Không biết vì sao, dù cô ấy hỏi thẳng như vậy… tôi lại không thấy khó chịu.

Ngược lại, còn có cảm giác… cô ấy không hề đơn giản.

— Là thật.

Tôi trả lời ngắn gọn.

Lạc Anh nhìn tôi vài giây, rồi khẽ gật đầu.

— Mình đoán cũng vậy.

— …?

— Ánh mắt của cậu… không giống người bình thường.

Câu nói đó khiến tôi sững lại.

Cô ấy mỉm cười, rồi quay lên bảng như chưa từng nói gì.

Nhưng không hiểu sao…

Tôi có cảm giác, người ngồi bên cạnh mình —

có thể sẽ là người hiểu tôi nhất trong lớp này.


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận
Bạn thấy sao?
0 phản ứng