Chương 3 : Cùng đi chơi

Đăng lúc 23:40 - 01/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

0

Sau khi nói dứt lời, năm người chúng tôi lên xe và bắt đầu khởi hành. Ngay khi ngồi trên xe, họ đã quyết định địa điểm đầu tiên đưa tôi đến — Hàng Châu Trung Quốc Tơ Lụa Thành (杭州中国丝绸

Nơi đây được mệnh danh là “phố tơ lụa”, thiên đường mua sắm nổi tiếng của Hàng Châu, gợi nhớ đến con đường tơ lụa huyền thoại của Trung Quốc. Con phố nhộn nhịp với những cửa hàng thời trang, nhà hàng truyền thống và quán trà cổ kính. Không chỉ vậy, nơi đây còn là nguồn cảm hứng cho các nghệ sĩ đường phố biểu diễn và sáng tác. Những sản phẩm từ lụa vô cùng đa dạng, phong phú mà giá cả lại khá hợp lý.

Sau khoảng bốn mươi phút dạo chơi, tôi đã mua được kha khá đồ. Rời khỏi phố tơ lụa, chúng tôi tiếp tục hành trình đến thị trấn cổ Ô Trấn — nơi cách đó khoảng một tiếng mười phút di chuyển.

Ô Trấn thuộc thành phố Đồng Hương, Gia Hưng, tỉnh Chiết Giang, trong khi chúng tôi đang ở Hàng Châu, quận Tiêu Sơn. Vì vậy, quãng đường di chuyển cũng khá xa.

Suốt chặng đường, Minh Triết là người lái xe, còn lại đều ngồi phía sau trò chuyện rôm rả. Không khí trên xe lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười, khiến quãng đường dài dường như ngắn lại. Tôi ngồi nghe họ kể về những kỷ niệm cùng nhau học tập, những lần đi chơi cuối tuần, thỉnh thoảng lại bật cười theo câu chuyện của họ.

Không biết từ lúc nào, tôi đã cảm thấy mình dần hòa vào bầu không khí ấy — một cảm giác ấm áp và thân thuộc đến lạ.

Sợ tôi đói, họ còn ghé mua thêm đồ ăn nhanh để ăn dọc đường.

Sau một quãng đường dài khiến tôi ê ẩm cả người, cuối cùng cũng đến nơi. Tôi thật sự không hiểu vì sao họ lại chọn một địa điểm xa như vậy trong khi chỉ có một ngày nghỉ. Nhưng phải thừa nhận rằng, được đi chơi như thế này khiến tôi rất vui — đã lâu rồi tôi mới có lại cảm giác này.

Vừa bước xuống xe, trước mắt tôi là một khung cảnh tuyệt đẹp. Ô Trấn được chia thành bốn khu: Đông Sách, Tây Sách, Nam Sách và Bắc Sách. Vì thời gian có hạn, chúng tôi quyết định tham quan hai khu chính là Đông Sách và Tây Sách.

Anh hai đi mua vé trọn gói cho năm người, bao gồm cả xe buýt di chuyển giữa hai khu. Giá vé là 150 tệ/người, tổng cộng hết 750 tệ.

Buổi sáng, chúng tôi tham quan Đông Sách — nơi mang đậm nét sinh hoạt của người dân địa phương với những dãy nhà cổ kính. Đến chiều, chúng tôi sẽ sang Tây Sách — khu vực tập trung nhà hàng và khách sạn phục vụ du khách.

Con đường chúng tôi đi được lát đá cuội, hai bên là những dòng nước uốn lượn cùng những chiếc thuyền nhỏ mái đen trôi lững lờ — một khung cảnh yên bình, giản dị đến lạ.

Đi sâu vào bên trong, những ngôi nhà gạch đen, mái ngói xanh, tường quét vôi trắng tạo nên sự tương phản đầy nghệ thuật, khiến tôi liên tưởng đến một bức tranh thủy mặc vượt thời gian.

Sau một lúc tản bộ, tôi rủ mọi người đi thuyền.

— Bác ơi, bao nhiêu tiền một người vậy ạ?

— 10 tệ một người.

— Tụi con năm người, con gửi bác 50 tệ ạ.

— Rồi, mấy đứa lên thuyền đi.

Chiếc thuyền chầm chậm lướt qua hai bên bờ sông, đưa chúng tôi đi ngắm nhìn những kiến trúc cổ kính tuyệt đẹp. Thỉnh thoảng, chúng tôi còn bắt gặp những màn biểu diễn kungfu trên thuyền — cứ khoảng mười phút lại có một tiết mục, kéo dài từ 10 giờ sáng đến 16 giờ chiều.

Sau khi ngắm cảnh, chúng tôi ghé thăm một bảo tàng, nơi tái hiện lại các nghi lễ cưới hỏi xưa và truyền thống dân gian bằng tượng sáp.

— Tiểu Hạ, nước của em nè!

— Em cảm ơn anh hai.

— Quên mất mua nước cho cậu ấy luôn! — Mạc Dương nói.

— Có a Thành ở đây thì khỏi lo. — Minh Triết cười.

— Thôi, đừng chọc tôi nữa! — a Thành ngượng ngùng.

— Đi thôi, mình sang Tây Sách đi anh. Em muốn xem chợ nổi.

— Được, bọn anh chiều em hết.

— Anh hai lại thế rồi, chiều em quá em hư đó.

Không hiểu sao, ở bên họ tôi luôn cảm thấy rất yên tâm. Chỉ cần có họ bên cạnh, tôi như được quan tâm và che chở. Hôm nay tôi cười rất nhiều… đến mức quên đi những chuyện trước kia.

Tây Sách chính là nơi tôi mong chờ nhất. Chợ nổi ở đây vô cùng đặc biệt — các gian hàng đều nằm trên những chiếc thuyền dài. Xung quanh là những ngôi nhà cổ và hàng quán hấp dẫn, tạo nên một khung cảnh vừa nhộn nhịp vừa thơ mộng.

Đi một hồi, tôi lại mua thêm cả đống đồ.

Tiếp theo, chúng tôi ghé thăm Đền Bạch Liên và Miếu Nguyệt Lão.

Đền Bạch Liên là nơi người dân cầu nguyện cho mùa màng, bởi nơi đây nổi tiếng với nghề trồng dâu nuôi tằm. Trên đỉnh đền có một tháp chuông, từ đó có thể nhìn toàn cảnh Ô Trấn.

Còn Miếu Nguyệt Lão mang ý nghĩa tâm linh sâu sắc, gắn liền với tình duyên và văn hóa truyền thống.

— A~ mệt quá, em không đi nổi nữa!

— Lên đây, anh hai cõng.

Anh hai cõng tôi đến một quán ăn. Có vẻ họ rất quen thuộc nơi này.

Ngồi vào bàn, nhìn menu toàn món lạ khiến tôi chẳng biết gọi gì. Cuối cùng, Minh Triết gọi món:

— Một cá tuyết hấp xì dầu, năm bánh gạo nếp ngọt, một thịt cừu om và một thịt kho Đông Pha.

— Vâng, thưa quý khách.

Món ăn được dọn ra sau khoảng hai mươi phút. Tất cả đều rất ngon — đúng là một trải nghiệm đáng nhớ.

Sau khi ăn xong, tôi bắt đầu tính toán chi phí trong ngày:

— Phố tơ lụa 250 tệ, vé 750 tệ, thuyền 50 tệ, ăn uống 1000 tệ… tổng cộng 2050 tệ.

— Không sao, chẳng đáng bao nhiêu đâu. — Lạc Thiên nói thản nhiên.

Tôi chỉ biết im lặng…

Sau đó, chúng tôi lên xe trở về. Chuyến đi kéo dài khoảng một tiếng bốn mươi phút. Tôi mệt rã rời, trong khi mấy người họ vẫn còn sức hát hò, chơi game.

Vừa về đến nơi, mọi người lần lượt tạm biệt nhau. Minh Triết về trước vì có hẹn với gia đình. Lạc Thiên được ba đón, còn Mạc Dương thì em gái đến đón.

Cô bé ôm chầm lấy tôi:

— Em là fan của chị trên Weibo và QQ! Trận đấu vừa rồi chị ngầu lắm luôn!

— Trận đấu…?

— Em là Mạc Vân, fan trung thành của chị đó!

— À… chỉ là bình thường thôi mà.

Sau khi cô bé rời đi, ký ức về trận đấu ấy bất chợt ùa về…

Tôi trở về phòng, không nói với anh hai câu nào. Những suy nghĩ dày vò khiến tôi bật khóc.

Tại sao lúc đó mình không nhận ra sớm hơn…

Tôi khóc đến khi thiếp đi lúc nào không hay.

Không gian xung quanh chìm vào yên lặng, chỉ còn lại những mảnh ký ức chắp vá cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Tiếng va chạm, tiếng hò reo, và cả ánh mắt của người đó… tất cả như vẫn còn ngay trước mắt.

Trong cơn mơ mơ màng màng, tôi thấy lại khoảnh khắc ấy — khoảnh khắc mà chỉ cần chậm một chút thôi, mọi thứ có lẽ đã khác.

“Cẩn thận!”

Giọng nói quen thuộc vang lên, nhưng tôi lại không kịp quay đầu.

Tôi giật mình tỉnh dậy, hơi thở gấp gáp, tim đập mạnh đến mức tưởng như muốn vỡ ra. Trán ướt đẫm mồ hôi, tay vẫn còn run.

Bên ngoài, trời đã tối.

Ánh đèn vàng hắt qua khe cửa, khiến căn phòng trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết.

Tôi ngồi dậy, ôm chặt lấy đầu gối, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Nhưng càng cố quên, ký ức đó lại càng rõ ràng hơn.

Nếu lúc đó mình nhanh hơn một chút…

Nếu mình không do dự…

Thì có lẽ…

Cánh cửa phòng khẽ mở.

“Tỉnh rồi à?”

Giọng anh hai vang lên, trầm nhưng nhẹ hơn thường ngày.

Tôi không trả lời, chỉ quay mặt đi.

Anh đứng đó một lúc, rồi bước vào, đặt ly nước xuống bàn.

“Đừng tự trách nữa.”

Câu nói đơn giản, nhưng lại khiến tôi khựng lại.

Tôi siết chặt tay, giọng nghẹn lại:

“Em… nếu em đến sớm hơn thì …”

Anh im lặng vài giây, rồi nói:

“Không phải chuyện gì cũng nằm trong khả năng của em.”

Tôi không đáp. Nước mắt lại lặng lẽ rơi.

Lần này, không còn là những giọt nước mắt vì đau đớn… mà là vì cảm giác bất lực.


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận
Bạn thấy sao?
0 phản ứng