Chương 2 : Ngày đầu ở nhà mới
Cuối cùng cũng về tới nhà.
Nhưng suốt quãng đường vừa rồi… vẫn không hề yên tĩnh.
Mạc Dương không ngừng trách móc anh hai vì chuyện “bỏ quên đồng đội” ở trường. Hai người cãi qua cãi lại không dứt.
À không… phải nói là bốn người mới đúng.
Anh hai, Minh Triết, Mạc Dương và Lạc Thiên — bốn người họ là bạn thân từ nhỏ, đã bên nhau hơn mười năm.
Nếu nói về tình bạn, có lẽ chẳng ai có thể vượt qua họ.
Dù bình thường hay cãi nhau, thậm chí còn quên nhau giữa đường… nhưng cuối cùng, họ vẫn luôn cười nói với nhau như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Một kiểu gắn kết… rất khó giải thích.
Tôi đưa tay mở cửa.
Một cảm giác quen thuộc lập tức ùa về.
Vẫn là căn nhà ấy.
Vẫn là không gian ấy.
Không có gì thay đổi.
Tôi khẽ thở dài.
“Cuối cùng… mình cũng quay lại rồi.”
Em lên phòng trước đây.
Ừ, lên tắm rửa đi rồi xuống ăn cơm.
Tôi gật đầu, bước lên cầu thang.
Từng bước chân nặng trĩu.
Không biết là vì mệt… hay vì điều gì khác.
“Trời ở đây… nóng thật.”
Dù đã gần sáu giờ tối, không khí vẫn oi bức khó chịu.
“Tắm trước đã… rồi tính tiếp.”
Mười lăm phút sau.
Tôi bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc còn ướt nhẹ. Cơ thể vừa thả lỏng được một chút thì cơn mệt mỏi lại kéo đến.
Tôi ngã người xuống giường.
“Chuyện gì vậy…?”
Bình thường luyện tập ba mươi, bốn mươi phút cũng không thấy mệt đến mức này.
Nhưng bây giờ…
Toàn thân gần như không còn chút sức lực.
Tôi với tay lấy điện thoại.
Một tin nhắn từ số lạ.
Tôi mở ra.
Chỉ vài dòng ngắn ngủi…
Nhưng đủ khiến tôi c.h.ế.t lặng.
“…Không thể nào…”
Tay tôi run lên.
“Chuyện đó… sao có thể là do Herding làm?”
Tim đập loạn nhịp.
Đầu óc trống rỗng.
Tôi không tin.
Không thể tin được.
“Người đó… người đó…”
Tiểu Hạ! Em tắm xong chưa? Mau xuống ăn cơm, dì Năm chuẩn bị xong rồi!
Giọng anh hai vang lên ngoài cửa, kéo tôi trở lại thực tại.
Tôi vội tắt màn hình.
Được! Em xuống ngay!
Tôi siết chặt điện thoại.
“Phải xóa tin nhắn này trước đã…”
“Chuyện này… mình nhất định phải điều tra.”
Tôi mở cửa phòng.
Anh hai, em đói—
Câu nói chưa kịp dứt.
Trước mắt tôi bỗng tối sầm lại.
Cả thế giới quay cuồng.
“Chuyện gì… thế này…”
Cơ thể mất thăng bằng.
Tôi ngã xuống.
Tiểu Hạ!
Anh hai vội vàng đỡ lấy tôi.
Trong cơn mê man, tôi chỉ nghe thấy giọng anh vang lên đầy hoảng hốt:
Sao người em nóng thế này… em sốt rồi!
Dương! Dương! Lên đây nhanh!
Tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Gọi bác sĩ Trịnh ngay!
Được! Tôi gọi liền!
Căn phòng trở nên hỗn loạn.
Khăn lạnh được đặt lên trán tôi.
Giọng nói của họ xa dần… rồi lại gần.
Mới về hôm nay mà đã sốt rồi…
Nhìn cậu ấy tiều tụy hơn hẳn.
Chắc chắn có chuyện gì đó đã xảy ra.
Tôi hỏi mà nó không chịu nói…Lúc mở cửa… tôi còn thấy mắt nó đỏ.
Có khi… nó đã khóc.
Đợi em ấy khỏe lại rồi hỏi sau.
Ừ.
Mười lăm phút sau.
Bác sĩ Trịnh đến.
Sau khi kiểm tra, ông khẽ gật đầu:
Không có gì nghiêm trọng. Chỉ là cơ thể chưa thích nghi với sự thay đổi nhiệt độ nên bị sốt.
Anh hai lập tức hỏi:
Có cách nào giúp em ấy đỡ không?
Không cần lo. Chỉ cần nghỉ ngơi, uống t.h.u.ố.c đầy đủ. Khi quen với khí hậu ở đây thì sẽ ổn thôi.
Ông dừng lại một chút, rồi giải thích thêm:
Ví dụ, nơi này khoảng ba mươi bốn độ, trong khi nơi cô ấy từng sống chỉ khoảng hai mươi ba độ. Sự chênh lệch này khiến cơ thể phản ứng lại, dẫn đến sốt.
Ra là vậy…
Cả hai người gật đầu.
Được rồi, cho bệnh nhân uống t.h.u.ố.c đúng giờ. Ngủ một giấc là sẽ đỡ.
Nói xong, bác sĩ rời đi.
Căn phòng trở lại yên tĩnh.
Anh hai ngồi bên cạnh, thay khăn lạnh cho tôi.
Anh khẽ thở dài.
An Hạ…Tên của em là mùa hạ — đáng lẽ phải ấm áp, vui vẻ mới đúng.
Vậy mà…Sao lúc nào em cũng mang vẻ mặt buồn như vậy?
Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc tôi.
Em có biết không… nhìn em như thế này, anh chẳng thể làm gì… thật sự rất khó chịu.
Em gái ngốc… lúc nào cũng cứng đầu. Có chuyện cũng không chịu nói với anh.
Em định làm anh lo đến bao giờ nữa?
Trong cơn mê man…
Tôi khẽ thì thầm:
Alice… đừng đi…Đừng bỏ em lại một mình…Em… cô đơn lắm…
Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Anh hai khựng lại.
Alice…?
Anh nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi.
Ánh mắt trở nên nghiêm túc.
Người đó… là ai?
Tiểu Hạ… rốt cuộc em đã trải qua chuyện gì?
Sáng hôm sau.
Ánh nắng len qua rèm cửa.
Tôi chậm rãi mở mắt.
Cơ thể đã nhẹ hơn rất nhiều.
“Cuối cùng… cũng đỡ rồi.”
Ký ức tối qua chỉ còn mơ hồ.
“Chỉ nhớ là… mình đã ngất.”
Dậy rồi à?
Giọng anh hai vang lên.
Anh bước vào, trên tay là một bát cháo nóng.
Thấy trong người sao rồi?
Em ổn rồi… không còn mệt nữa.
Anh đưa tay kiểm tra trán tôi.
Ừ, hết sốt rồi. Ăn chút cháo đi.
Tôi nhận lấy bát cháo.
Anh không đi học sao?
Anh bật cười nhẹ.
Ngốc. Hôm nay cuối tuần.
À…
Tôi cúi xuống, ăn một muỗng.
Do dự một chút, rồi hỏi:
Anh hai… hôm qua lúc em ngủ… em có nói gì không?
Anh nhìn tôi.
Có.
Tôi khựng lại.
Em gọi tên một người.
Tim tôi chợt siết lại.
Là… tên gì?
Alice.
Tôi im lặng.
Người này là ai? Anh chưa từng nghe em nhắc đến.
Tôi siết nhẹ tay.
“…Không thể nói.”
Là… bạn của em, khi còn ở nước ngoài.
Anh nhìn tôi vài giây.
Vậy sao…
Dạ.
Anh không hỏi thêm.
Chỉ khẽ xoa đầu tôi.
Ăn đi, để nguội sẽ không ngon nữa.
Sau khi ăn xong, anh mang bát xuống.
Tôi lập tức cầm điện thoại.
Mở tin nhắn.
Rồi nhắn cho một người.
“J làm ơn giúp tôi điều tra. Trước ngày Alice mất… đã xảy ra chuyện gì.”
Tôi nhìn màn hình.
Ánh mắt dần lạnh đi.
Hôm nay là cuối tuần.
Có lẽ… nên ra ngoài một chút.
Tôi thay đồ, chải tóc gọn gàng rồi bước xuống lầu.
Phòng khách đã có người.
Yo! Tiểu Hạ, cậu khỏe chưa?
Minh Triết vẫy tay.
Tớ ổn rồi, cảm ơn cậu .
Tôi nhìn quanh.
Mới sáng mà mọi người đông đủ vậy… có chuyện gì sao?
Bốn người nhìn nhau.
Rồi đồng thanh:
Vì cậu.
Tôi ngơ ra.
Hả?
Mạc Dương bước tới, xoa đầu tôi:
Bọn này quyết định hôm nay sẽ đưa cậu đi dạo quanh Hàng Châu.
Ở đây có rất nhiều chỗ đẹp… với cả đồ ăn ngon nữa.
Phải tận hưởng chứ.
Tôi bật cười.
Vậy sao?
Cảm ơn mọi người
Hôm nay… tớ sẽ tận hưởng thật tốt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận