Chương 1: Bắt đầu cuộc sống mới
Năm giờ ba mươi phút sáng.
Tiếng chuông đồng hồ vang lên phá vỡ không gian yên tĩnh. Tôi giật mình tỉnh giấc sau một đêm dài mệt mỏi. Hai tháng đã trôi qua, nhưng mọi chuyện vẫn rõ ràng như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.
Tôi với tay lấy điện thoại. Màn hình hiển thị vài cuộc gọi nhỡ từ ba.
Tim khẽ chùng xuống.
Tôi nhanh chóng gọi lại. Sau vài hồi chuông, đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc:
Ba đây.
Ba, ba gọi con có chuyện gì không ạ?
Không có gì đâu. Ba chỉ muốn hỏi con khi nào lên máy bay.
Dạ… bảy giờ ạ.
Một khoảng lặng ngắn.
Tiểu Hạ à… con còn buồn không?
Câu hỏi ấy khiến tôi khựng lại.
Tôi nên trả lời thế nào? Nếu nói thật, ba mẹ sẽ lo lắng. Nhưng nếu nói dối… thì chính tôi lại không thể lừa được bản thân.
Cuối cùng, tôi vẫn chọn cách dễ dàng nhất.
Không ạ… con ổn.
Đầu dây bên kia khẽ thở dài.
Tiểu Hạ, ba có chuyện muốn nói với con. Ba mẹ biết quyết định quay về Hàng Châu học tiếp năm hai là do con tự lựa chọn. Ba mẹ không trách con… chỉ mong hai anh em con sống vui vẻ, hạnh phúc là đủ rồi.
Tôi im lặng.
Những lời ấy như chạm vào nơi mềm yếu nhất trong lòng, nhưng tôi lại không biết phải đáp lại thế nào.
Sau này, dù con và a Thành quyết định ra sao… ba mẹ vẫn luôn ủng hộ.
Tôi khẽ siết chặt điện thoại.
Dạ…
Thôi, con chuẩn bị đi, kẻo trễ chuyến bay. Ba mẹ xin lỗi vì không thể ra sân bay tiễn con.
Không sao đâu ạ.
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi ngồi lặng một lúc, để mặc những ký ức cũ ùa về. Nhưng tiếng chuông báo giờ lại vang lên lần nữa, kéo tôi trở lại thực tại.
Đã đến lúc phải đi rồi.
Tôi nhanh chóng thay đồ, kéo vali ra khỏi phòng.
Ngay khi vừa bước ra cửa, tôi đã thấy bác Sebar đứng đợi sẵn. Bác là quản gia của gia đình tôi suốt mười ba năm qua.
Chiếc xe lăn bánh trong màn sương sớm. Thành phố vừa thức giấc, xe cộ đã bắt đầu đông đúc.
Tôi tựa đầu vào cửa kính, lặng im.
Bỗng giọng bác Sebar vang lên, trầm và chậm rãi:
Miss, you don’t look very well. Are you feeling sick? Should I stop and get you some medicine?
(Thưa cô chủ, trông cô không được khỏe. Cô có thấy khó chịu không? Tôi có nên dừng xe mua t.h.u.ố.c không?)
Tôi khẽ lắc đầu, giọng nhỏ lại:
No, thank you… I’m fine. Just a little tired. Please keep driving.
(Không cần đâu ạ… con ổn. Chỉ hơi mệt một chút thôi, bác cứ lái xe đi.)
Bác nhìn tôi qua gương chiếu hậu, ánh mắt vẫn đầy lo lắng:
If you need anything, just tell me, Miss.
(Nếu cô cần gì, cứ nói với tôi.)
Tôi khẽ mỉm cười:
I will. Thank you, Sebar.
(Con sẽ nói. Cảm ơn bác, Sebar.)
Không gian lại rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng động cơ đều đều vang lên trong buổi sớm.
Ba mươi phút sau, xe dừng trước sân bay.
Bác giúp tôi lấy hành lý xuống. Tôi đứng đó vài giây, rồi bất chợt tiến tới ôm chầm lấy bác.
Thank you… for always being there and taking care of me over the past thirteen years.(Cảm ơn bác… vì đã luôn ở bên chăm sóc con suốt mười ba năm qua)
Bác không nói gì, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
Một cái xoa đầu rất quen thuộc.
Tôi buông tay, kéo vali quay đi, không dám ngoảnh lại thêm lần nào nữa.
Chuyến bay từ New York đến Hàng Châu kéo dài gần hai mươi tiếng, phải quá cảnh nhiều lần.
Một hành trình dài… đủ để tôi suy nghĩ về rất nhiều thứ.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay. Bầu trời xanh thẳm, mây trôi lặng lẽ.
Tôi đã rời khỏi nơi đó.
Rời khỏi thành phố phồn hoa.
Rời khỏi… quá khứ mà tôi không muốn nhớ lại.
Nhưng dù có chạy xa đến đâu, ký ức vẫn không buông tha.
Tôi nhắm mắt lại.
Dù là người thắng trong trận đấu đó… nhưng tại sao, tôi lại không hề cảm thấy vui?
Sau gần hai mươi tiếng di chuyển, cuối cùng tôi cũng đặt chân xuống sân bay quốc tế Tiêu Sơn, Hàng Châu.
Không khí ở đây hoàn toàn khác.
Bình lặng hơn.
Dễ thở hơn.
Tôi kéo vali đi lấy hành lý, vừa định gọi điện thì đã nhìn thấy một người quen.
Cô chủ, chào mừng cô về nước.
Bác Phong — quản gia của anh hai — đang đứng đợi.
Tôi khẽ mỉm cười.
Bác Phong.
Sau khi lên xe, tôi trầm ngâm một lúc rồi nói:
Bác đưa con đến trường của anh hai nhé. Con muốn tạo bất ngờ.
Vâng, cô chủ.
Trên đường đi, bác kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện về anh. Tôi nghe mà không nhịn được cười.
Không ngờ anh hai lại sống “tùy tiện” như vậy.
Xe dừng lại trước cổng trường.
“Cao Trung Nhất Đinh.”
Tôi bước xuống, nhìn quanh.
Ngôi trường rộng hơn tôi tưởng.
Bác về trước đi ạ. Con chờ anh hai tan học rồi về cùng.
Được, cô chủ.
Tôi gật đầu, rồi quay người đi về phía quán nước gần đó.
Tôi gọi một ly trà nhiệt đới, ngồi lướt điện thoại trong lúc chờ.
Bất chợt—
Một bàn tay đặt lên vai tôi.
Này em gái, đi một mình à? Có muốn đi chơi với anh không?
Tôi khẽ nhíu mày.
Bỏ tay ra. Tôi không thích người khác tự tiện chạm vào mình.
Hắn cười, giọng đầy khiêu khích:
Sao cơ? Anh nghe không rõ, nói lại xem nào.
Tôi đứng dậy.
Xoay người.
Chỉ trong một động tác, tôi nắm lấy cổ tay hắn, xoay mạnh và kéo xuống.
“RẦM!”
Hắn ngã sấp xuống đất.
Tiếng xôn xao vang lên xung quanh.
Tôi giữ c.h.ặ.t t.a.y hắn ra sau lưng, giọng lạnh tanh:
Lần sau muốn bắt chuyện với con gái… thì học cách lịch sự trước đi.
Đúng lúc đó—
Tiểu Hạ?!
Tôi quay lại.
Anh hai đang đứng đó, mặt đầy hoảng hốt.
Anh chạy tới kéo tôi ra.
Em lại gây chuyện nữa rồi phải không?!
Em chỉ dạy hắn cách cư xử thôi mà.
Anh thở dài.
Được rồi, về thôi. Không có lần sau, nhớ chưa?
Tôi bĩu môi.
Vâng ạ.
Trên đường về, anh kể đủ thứ chuyện ở trường.
Rồi đột nhiên hỏi:
Sao em lại muốn về đây học?
Tôi im lặng.
Anh cũng không hỏi thêm.
Không muốn nói thì thôi.
Không khí trở nên yên tĩnh.
Một lúc sau, tôi hỏi:
Mấy người khác đâu rồi?
Minh Triết nghỉ học.Lạc Thiên đi đón em gái. Còn Mạc Dương… anh quên mất rồi.
Tôi bật cười.
Em thật sự bó tay với anh luôn.
Đúng lúc đó, có tiếng bước chân gấp gáp phía sau.
Một bóng người lao tới—
“Bịch!”
Người đó túm cổ áo anh hai.
Cậu quá đáng lắm rồi! Tôi đợi cậu bao lâu, vậy mà cậu dám bỏ tôi đi trước?!
Xin lỗi… tôi quên mất.
Quên?! Nói quên là xong à?!
Tôi thở dài.
Nếu không ngăn lại, chắc chắn sẽ ồn ào cả khu phố.
Thôi được rồi, hai người. Về đi, muộn rồi.
Người kia quay sang tôi, lập tức đổi giọng:
A! Tiểu Hạ, cậu về rồi à!
Tôi chỉ cười nhẹ.
Về thôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Hôm nay trời rất đẹp.
Có lẽ…
Cuộc sống mới của tôi cũng sẽ bắt đầu từ đây.
Và lần này—
Tôi sẽ không mắc sai lầm như trước nữa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận