Chương 6

Đăng lúc 17:00 - 30/04/2026 0 0
TRƯỚC SAU

0

Phần 13

Ta tiến quân xuống Tây Nam dẹp phỉ và thắng lớn trận đầu. Thế nhưng do khinh địch, ta bị trúng tên độc. Trác Oánh vì yểm trợ cho ta mà bị quân phỉ bắt đi. Ba ngày sau ta tỉnh lại, hốt hoảng dẫn tinh binh xông vào ổ phỉ, để rồi thấy Trác Oánh đang mặc quân phục… ngồi oẳn tù tì uống rượu với đám đại ca thảo khấu.

Nàng đã thuyết phục được bọn họ quy hàng. Ta hỏi nàng dùng cách gì, nàng cười: “Tôi chỉ bảo chúng ta không phải người của Hoàng thượng, rồi dùng nhân cách nhiệm màu để thu phục thôi.”

Quân đội của ta ngày càng lớn mạnh. Khi vấn đề Hung Nô ở phương Bắc không thể che giấu được nữa, Hoàng thượng tức giận cách chức cha Trân Quý phi, cử cha của Trác Oánh đi bình định. Cha nàng dẫn binh đến hội quân với ta – việc thuyết phục ông ấy phản nghịch là do cha ta thực hiện. Cha ta vốn là trung thần, nhưng cuối cùng cũng nguội lạnh vì sự nghi kỵ của quân vương.

Ngày chúng ta dẫn binh vào hoàng thành, không một ai ngăn cản. Hoàng thượng sợ hãi ngã lăn xuống đất. Ta đứng trước hàng quân, Ngài run rẩy: “Triều Hi, nàng là Hoàng hậu của trẫm, trẫm tin nàng, sao nàng lại phản bội trẫm?”

Ta cười: “Ngài không tin ta, ngài chỉ đang lợi dụng ta để tận hưởng nhân sinh thôi. Muốn sống thì viết Chiếu tội mình rồi thoái vị đi.”

Ngài nhát gan như thỏ đế, vì giữ mạng mà cái gì cũng dám viết. Những phi tần trong cung, không một ai chọn đi theo Ngài làm đôi vợ chồng nghèo khó. Hoàng thượng phút chốc già đi mười tuổi.

Phần 14

Trong việc chọn tân đế, ta và cha có bất đồng. Cha muốn anh trai ta đăng cơ vì “xưa nay chưa từng có nữ nhân làm hoàng đế”. Mẹ ta liền xách d.a.o bếp xông ra: “Đúng thế, nữ nhân chỉ nên làm việc cho lũ đàn ông các người thôi nhỉ! Triều Hi đã chịu khổ quá đủ rồi. Ông muốn con trai làm vua, thế nó đã bỏ ra cái gì? Chúng ta ly hôn đi, tôi đi phò tá con gái tôi!”

Cha ta sợ đến mức chịu thua. Dù sao ta hay anh trai làm vua thì ông ấy cũng là Thái thượng hoàng. Ta lên ngôi, nắm lấy binh quyền và phong Trác Oánh làm Quốc sư.

Thái t.ử ta nuôi nấng từ nhỏ giờ cũng trở thành một kẻ hèn nhát. Mất đi danh hiệu, nó nhận ra mình chỉ là một kẻ tầm thường thiếu năng lực. Khi ta bước ra khỏi l.ồ.ng giam của những quan niệm cũ, nội tâm trở nên kiên định, những xiềng xích như giới tính, hôn nhân, sinh đẻ hay trọng nam khinh nữ đều tan vỡ.

Mục tiêu của ta là khiến những xiềng xích đó biến mất khỏi cuộc đời của mọi phụ nữ trong triều đại này. Trác Oánh dốc lòng ủng hộ ta. Ta ban hành chính sách, nàng đi giám sát thực thi khắp nơi. Hai chúng ta bận rộn đến mức… chẳng còn thời gian mà gặp mặt nhau nữa.

Phần 15

Khó khăn lắm mới có được một lúc nhàn rỗi, ta và Trác Oánh cùng nhau uống rượu dưới gốc cây đào trong cung. Rượu này là do Thiếu Hiên đặc biệt gửi tới cho Trác Oánh.

Nàng nói:

“Tôi vốn dĩ cứ ngỡ khi leo lên vị trí dưới một người trên vạn người thì sẽ sướng lắm. Còn định nuôi lấy mười tám nam sủng cho thỏa lòng. Vậy mà giờ đến một mống cũng chẳng có thời gian mà nuôi.”

Trác Oánh cứ hễ uống rượu là mặt lại đỏ bừng lên. Nàng nói tiếp:

“Nhưng mà cuộc sống hiện tại cũng không tệ. Cảm giác thực sự có thể thay đổi được vận mệnh của những con người ngoài kia quả thực rất tốt. Trước đây ở trong cung trêu ghẹo mấy ca ca thị vệ, thực chất trong lòng tôi thấy hoang mang vô định lắm.”

Trác Oánh là kiểu người sinh ra để làm việc và yêu thích làm việc. Quãng thời gian bôn ba trong dân gian vừa qua khiến nàng trông càng thêm đầy sức sống. Nghe nói quan lại địa phương ban đầu đều coi thường nàng, nhưng cuối cùng ai nấy đều sợ nàng như sợ cọp, chỉ thiếu điều lập bàn thờ bái lạy. Bởi lẽ nàng trông thì ôn hòa vô hại, nhưng khi bắt tay vào việc lại cực kỳ quyết đoán và mạnh tay.

Kẻ tưởng như hữu tình nhưng thực chất lại vô tình, mới là kẻ quyến rũ nhất.

Ta quay sang nhìn nàng, thấy đôi mắt nàng lấp lánh hào quang. Gió thổi qua, cánh hoa đào rơi rụng lả tả. Ta vốn là kẻ ngàn chén không say, nhưng lúc này đây lại thấy hơi men bốc lên đầu. Đầu óc ta choáng váng, cơ thể dường như không còn nghe theo sự kiểm soát nữa.

Ta mượn rượu làm càn, choàng tay qua vai Trác Oánh rồi hôn lên môi nàng. Trác Oánh không đẩy ta ra. Nàng ngẩng đầu, chủ động làm nụ hôn ấy thêm sâu đậm. Chẳng biết kỹ nghệ của nàng là học từ đâu ra, mà nửa buổi sau, kẻ mặt đỏ tim đập, thở không ra hơi lại chính là ta.

Trác Oánh chớp mắt nhìn ta, trêu chọc: “Tuy không có nam sủng, nhưng được chính tay Nữ đế bù đắp thế này, tôi thấy cũng đáng giá lắm.”

Ta lại nghe thấy tiếng lòng của nàng:

【 Triều Hi đỏ mặt rồi. 】

【 Muốn đè cô ấy xuống quá đi mất. 】

【 Phải làm sao đây? Yêu quá đi mất thôi! 】

Lòng ta có chút hoảng loạn.

“Mao—”

Con mèo tên “Sủng Phi” bỗng nhảy vào giữa hai chúng ta. Con mèo mướp gầy gò năm nào giờ đây đã béo mầm khỏe mạnh. Ta ôm lấy “Sủng Phi”, giả vờ chuyên tâm vuốt ve mèo. Trác Oánh nở nụ cười nuông chiều rồi ngồi lại ngay ngắn.

Ta thầm nghĩ, ngày tháng sau này còn dài. Ta nhất định sẽ không phụ nàng.

HẾT


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận
Bạn thấy sao?
0 phản ứng