Chương 9
Hệ thống dường như đã rơi vào trạng thái ngủ đông, gần như không xuất hiện trong đầu tôi nữa. Có lúc tôi còn hoài nghi:
“Có khi nào thế giới trước kia chỉ là một giấc mộng của tôi không?”
Điều duy nhất giữ tôi lại… có lẽ là cô ấy — nữ thần.
Nếu một ngày nào đó, tôi bất ngờ nhận được nhiệm vụ mới từ hệ thống, hoặc tôi có thể quay lại thế giới thật, thì điều đó cũng có nghĩa là:
Phí Đồng Trần đang sống rất tốt, cô ấy sẽ càng ngày càng tốt hơn.
Hiện tại, tôi đã tin rằng thế giới này là thật, chỉ là nó… không thuộc về tôi.
Từ sau hôm ở công viên giải trí, Thời Sạ Nam (tra nam) gần như biến mất, không còn cố gắng xuất hiện nữa.
Tôi mơ hồ cảm thấy, hành động đột ngột của nữ thần có liên quan đến vài câu mà hắn ta nói với cô hôm đó.
Tối nay, trước khi đi ngủ, tôi như thường lệ gọi thử hệ thống một chút.
Cứ nghĩ là sẽ vẫn im lặng như mọi lần, nhưng khi tôi nhắm mắt định ngủ, tôi lại nghe được giọng máy móc quen thuộc đã lâu không vang lên:
[Xin chào, hệ thống tiêu diệt “đồ ngu si” xin được phục vụ.]
[Xin mời ký chủ hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng trong cốt truyện này.]
[Ngăn chặn cái c.h.ế.t của Phí Đồng Trần.]
Chết???!!!!!
Lại còn là nhiệm vụ cuối cùng…
Ha, trước đây đúng là tôi đã nghĩ sai rồi.
Lần nữa nghe thấy giọng của hệ thống, không chỉ không phải tin tốt, mà là liên tiếp hai quả pháo nã thẳng vào mặt:
Thất bại nhiệm vụ, nữ thần chết.
Hoàn thành nhiệm vụ, tôi rời đi.
“Tôi cần phải làm gì?”
Giây phút ấy, giọng tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng không nhận ra mình nữa.
[Dựa trên thành tích xuất sắc trước đây của ký chủ, cũng như phần thưởng cho nhiệm vụ cuối cùng, chúng tôi quyết định cung cấp vị trí hiện tại của Phí Đồng Trần.]
[Ngoài ra, còn một lựa chọn khác.]
[Tỷ lệ trở về nhà: 100%.]
“Nói tiếng người dùm cái!” – tôi gắt.
[Ký chủ cần chọn một trong hai:
Tự mình hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng.
Ngay lập tức trở về nhà.]
“Cái khỉ gì vậy?! Đây là câu hỏi của cái đứa nào ngu biếng bày ra thế? Tôi đến đây chẳng phải là để trở về nhà sao? Các người nghĩ hai lựa chọn này có thể so sánh à?”
Tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã cuộn trào sóng dữ.
[Đây là lựa chọn được thiết lập hợp lý dựa trên thành tích trước đó của ký chủ.]
Tim tôi chùng xuống một nhịp, nhưng tôi lại bật cười lạnh.
Quả nhiên… là cố ý gài mình.
[Mời ký chủ đưa ra lựa chọn.]
“Câu hỏi cuối cùng.”
“Làm sao các người biết Phí Đồng Trần sẽ chết?”
[Ký chủ, trong thế giới này, không có gì chúng tôi không biết.]
Dù chỉ là giọng máy móc lạnh lẽo, tôi lại nghe ra một vẻ thỏa mãn quái dị.
Có lẽ vì đang “tâm trạng tốt”, nó còn lảm nhảm thêm:
[Nói đơn giản, ký chủ có thể xem chúng tôi là những lập trình viên của một công ty, cùng nhau vận hành. Thế giới này được chúng tôi tạo ra theo ý muốn của ông chủ.
Chúng tôi có thể tính toán được những sự kiện có xác suất cao sẽ xảy ra tiếp theo.]
“Giờ quyền hạn của mày cao nhỉ?” – tôi mỉa mai.
[Dù gì cũng là màn cuối cùng rồi, ký chủ cũng biết đấy,
trong những thời khắc hưng phấn, con người thường sẽ dễ dàng bỏ qua những tiểu tiết.]
“Nói đi, cô ấy ở đâu?”
“Trên du thuyền chuẩn bị tới quốc gia A, tên là Opal II – Âu Bảo số hai.”
Âu Bảo?!
Trùng hợp đến thế là cùng…
Tôi nói với bố mẹ rằng muốn đi nghỉ ởnước A, nhờ người quen mua vé tàu.
Ngay hôm sau, tôi thu dọn hành lý đơn giản và lao thẳng đến bến cảng.
Tôi lên tàu.
Trên du thuyền, tôi đã ở lại mấy ngày.
Dựa vào GPS do hệ thống cung cấp, cộng với khả năng định hướng siêu tệ của tôi, cuối cùng cũng tìm được căn phòng của nữ thần.
Nhưng sau khi tìm thấy rồi, tôi lại không biết nên làm gì tiếp theo, đành phải trốn trong góc rình rập.
Hệ thống chưa báo động, nghĩa là hiện tại nữ thần vẫn an toàn.
Cuối cùng, sau ba ngày theo dõi, tôi đã nắm được quy luật di chuyển của những người trong phòng.
Có khoảng ba người sẽ ra ngoài hoạt động.
Cứ khoảng bốn tiếng lại có một người rời phòng, hai người còn lại vẫn ở lại.
Mô hình như vậy lặp lại liên tục khiến tôi không thể chen vào được.
Cho đến một ngày…
Tôi vội vàng xuống nhà ăn dùng bữa sáng.
Sáng sớm không có nhiều người. Khi tôi đi ngang nhà vệ sinh, nghe thấy một người phụ nữ đang gọi điện thoại.
Lúc đầu tôi không có ý định nghe lén, nhưng cô ta bỗng gào lên đầy tức giận:
“Tôi kinh tởm cái con tiện nhân đó!”
Tôi giật nảy mình, định giả vờ không nghe thấy và lặng lẽ rời đi, thì lại nghe cô ta nói nhỏ một câu:
“Tôi không quan tâm anh nghĩ gì… Dù sao thì nó đang ở trên tàu, tôi không thể để nó yên lành được.
Dù thế nào đi nữa, hôm nay tôi nhất định sẽ dùng cái đó với nó.”
Ngay sau đó là tiếng bước chân—cô ta sắp ra khỏi nhà vệ sinh!
Tôi vội trốn vào hành lang bên cạnh. Trời ạ… tôi vừa nghe được bí mật động trời à?
Nếu bị phát hiện, liệu có bị g.i.ế.c diệt khẩu không?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận