Chương 8
Một số người nhìn thấy nữ thần thì ngỡ ngàng đến mức không che giấu nổi, ánh mắt kinh ngạc và kinh diễm cứ thế dâng trào.
Cuối cùng vẫn là nhân vật chính sinh nhật ra hiệu cho họ tiết chế lại.
Dù bản thân cậu ta cũng chẳng bình tĩnh cho lắm.
Không trách được — nữ thần bình thường vốn lạnh lùng kiêu ngạo,
ai mà ngờ hôm nay có thể mời được cô ấy tới chơi!
Cả nhóm bắt đầu nhao nhao chọn mấy trò chơi mạo hiểm để chơi.
Thế là từ tàu lượn nước, cánh tay khổng lồ, đến tàu hải tặc — họ chơi tất tần tật.
Ngoài đời, mấy trò này tôi toàn đứng dưới trông đồ cho người khác chơi, chứ có bao giờ tham gia.
Nhưng lần này thì khác — tôi phải ở bên nữ thần!
Và vì vậy, sống đến từng này tuổi, lần đầu tiên tôi bước chân vào mấy trò kinh dị này.
Sau một vòng chơi hết:
Kết luận duy nhất:
Mấy cái trò này là tra tấn chứ chẳng phải cho người chơi!!!
Mỗi lần rơi tự do là tôi tưởng tim mình bay ra ngoài!!!
Nữ thần thì có vẻ chẳng bị ảnh hưởng bao nhiêu.
Ngoài việc tóc hơi rối ra, nét mặt chẳng đổi sắc chút nào!
Tôi thực sự khâm phục sát đất.
Còn tôi thì chịu không nổi nữa rồi.
Giờ mà nhảy nhót vài cái thôi, kem mới ăn chắc cũng ói ra luôn!!
Thế nên tôi quyết định trở về vị trí cũ: trông đồ.
Nhưng… nữ thần thì tôi vẫn chưa yên tâm…
Công tử sinh nhật hôm nay, trong truyện vốn có quan hệ tốt với “tôi”, kiểu anh em thân thiết.
Thấy tôi đòi ở lại trông đồ, cậu ta vỗ bốp một cái vào lưng tôi, miệng trêu chọc.
Tuy không mạnh lắm…nhưng ngay lập tức tôi đã…
Buồn nôn quá đi
Bầu trời nhuộm ánh vàng đỏ, từng lớp từng lớp như tấm lụa ánh sáng trải ra. Phía gần đường chân trời đã lấp ló sắc trời đêm.
Đôi mắt của nữ thần vốn đã là một màu nâu nhạt, giờ đây phản chiếu cả bầu trời rực rỡ ấy, ánh lên muôn màu như viên opal.
Opal – xuất phát từ tiếng Latin Opalus, mang ý nghĩa “viên đá quý hội tụ vẻ đẹp của muôn loại đá quý”.
Đôi mắt ấy nhìn sang tôi, chăm chú.
Tôi biết mình tiêu rồi.
Tôi thật sự đã sa vào rồi.
Một cảm giác nghẹn ngào dâng lên, tôi vội tránh ánh mắt ấy.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, chợt nhớ lại lúc hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên, dường như cũng là ánh hoàng hôn như thế này, ánh sáng bao phủ lấy thân hình cô ấy.
Tôi chạy về phía cô, không chỉ vì nhiệm vụ, có lẽ còn vì một chút rung động không biết từ bao giờ đã nhen nhóm trong tim.
Giọng cô kéo tôi trở về thực tại.
“Duệ Duệ,” – giọng cô trong ánh hoàng hôn mờ ảo, trong khoang cabin kín gió lại càng rõ ràng – “Tại sao cậu…”
Tim tôi chợt thắt lại, cô phát hiện rồi? Phát hiện tôi thích cô rồi? Lại một cơn hối hận ập đến, không nên biểu hiện rõ ràng thế này…
“Sao cậu lúc đầu lại thân thiết với tớ, rồi lại tránh mặt tớ?”
Tôi sững người.
“Sao lúc cậu thân thiết, tớ lại luôn muốn chăm sóc cậu, vuốt tóc cậu, ôm lấy cậu?”
“Mỗi lần cậu lảng tránh, tớ lại thấy như trời sắp sập, không kiềm được muốn nhìn thấy cậu, lúc nào cũng muốn biết cậu đang làm gì?”
Giọng cô khẽ run, chưa từng như thế bao giờ.
“Tớ…” Tôi cũng không biết phải nói gì.
Tôi nghĩ ra một khả năng, nhưng nó quá kỳ lạ, còn hoang đường hơn cả việc xuyên sách. Tôi thấy sợ, sợ câu nói tiếp theo của cô sẽ là điều tôi đang nghĩ tới.
“Để tớ nói hết đã.” Ánh sáng chiếu vào, khuôn mặt cô nửa chìm trong bóng tối, nửa phủ sắc vàng, tôi thấy cô đang cười, mà lại cảm giác như cô sắp khóc.
“Duệ Duệ, tớ thích cậu.” Cô cười nói.
Bên ngoài trời đã dần tối, ánh đèn màu gắn ngoài cabin tỏa ra sắc vàng dịu dàng.
“Không phải là kiểu thích của bạn bè.”
Niềm vui sướng tột độ và nỗi bối rối ập đến như sóng lớn, cô nói cô thích tôi!! Là thích!!!
Tôi cảm thấy sống mũi cay cay, mắt nóng ran, thật sự chịu không nổi, tôi muốn khóc!!
Nhưng…
Nghĩ đến hệ thống, nghĩ đến cái kết của tôi, một nỗi sợ hãi chưa từng có trào lên dữ dội. Tôi phải… phải nói gì đó? Tôi phải nghĩ cho tương lai của cô, cô không thể yêu một người sẽ rời đi như tôi…
Chưa kịp mở miệng, cô đã nói tiếp:
“Tớ biết có thể bây giờ cậu không thể chấp nhận, có thể thấy tình cảm giữa hai cô gái rất kỳ lạ, cậu không cần phải trả lời ngay đâu,” cô dừng lại một chút, “Tớ chỉ muốn xin cậu một chuyện.”
“Có thể… đợi tớ một năm được không?”
“Một năm?” Tôi không nhịn được nhíu mày, cô muốn làm gì sao? Có liên quan đến gia tộc Tạ như trong nguyên tác? Có nguy hiểm gì không?
“Xin lỗi, tớ biết yêu cầu này ích kỷ, quá đáng. Cậu có thể từ từ suy nghĩ, có chấp nhận tớ hay không. Một năm sau, nếu cậu vẫn không muốn…” Cô cười nhạt, giọng nghèn nghẹn, “Thì tớ sẽ không làm phiền cậu nữa.”
“Cậu định rời đi sao?” Tôi bình tĩnh hỏi.
“Ừ.”
“Vậy, cậu có thể bình an trở về không?”
Có thể đến khi cô giải quyết xong tất cả, thay đổi số phận của mình, tôi… đã không còn ở đây nữa.
Nhưng tôi vẫn hy vọng, cô có thể trở về bình an, vẫn hy vọng cô được sống trong ánh sáng, được bao quanh bởi muôn đóa hoa tươi.
Cô nâng tay lên, như muốn xoa đầu tôi như trước kia, nhưng rồi lại dừng lại, chỉ nở nụ cười — còn ấm áp hơn cả ánh đèn lấp lánh kia.
“Tớ sẽ bình an trở về.”
Tôi nắm lấy tay cô ấy, đặt lên đỉnh đầu mình.
“Tại sao lần này cậu không xoa đầu tớ nữa?”
Tôi cảm thấy mình sắp không chịu nổi rồi, vành mắt cay cay, giọng cũng trở nên nghèn nghẹn như sắp khóc.
Trời ạ… Cái thân xác dễ khóc c.h.ế.t tiệt này tuyệt đối không phải là con người sắt thép ban đầu của tôi!
Khốn thật, tôi không nỡ rời xa cô ấy một chút nào.
Tôi đã đến thế giới này được một năm rưỡi rồi.
Tôi đã hoàn thành chương trình trung học ở đây.
Khoảnh khắc bước ra khỏi phòng thi đại học, tôi cảm thấy vừa như trong mơ, lại vừa chân thật đến đáng sợ. Tôi dần dần không còn nhớ rõ gương mặt những người thân quen ở thế giới thực nữa, rõ ràng hình ảnh của họ vẫn hiện lên, vậy mà không thể nhớ nổi tên họ là gì.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận