Chương 7
“Chính vì thế anh mới nói ra những lời trái lương tâm như là giữa chúng ta không có tình cảm, chỉ là sống tạm bợ qua ngày.”
“Na Na, cho anh một cơ hội nữa được không? Anh nhất định sẽ làm một người chồng tốt, một người cha tốt.”
18
Anh ta nói với vẻ đầy kích động, đôi mắt đã bắt đầu hoe đỏ.
Thế nhưng, tôi chẳng hề nhìn thấy một chút chân thành nào trong ánh mắt ấy.
Tôi sẽ không ngu ngốc thêm lần nữa đâu. Một người thật lòng yêu bạn, làm sao có thể vì một cô người yêu cũ từ tám đời tám hoánh nào đó mà đòi ly hôn với bạn chứ?
Lại có người đàn ông nào yêu bạn mà nỡ để bạn phải đau lòng, khổ sở?
Anh ta chẳng qua là không chấp nhận được việc bị Dư Thiến Thiến phản bội, nên mới cần tìm tôi để chứng minh cho cô ta thấy rằng:
“Cô nhìn đi, dù tôi có ly hôn thì chỉ cần một câu nói thôi, vợ con đều sẽ quay về bên tôi ngay.”
Tôi khẽ vén lọn tóc mai, bình thản đáp:
“Thế sao trước đây ngay cả con anh cũng chẳng thèm đến thăm, chuyện đó thì anh giải thích thế nào?”
Anh ta sững người lại, rõ ràng là không ngờ tôi lại hỏi thẳng thừng như vậy.
“Anh… anh biết em sẽ chăm sóc con rất tốt. Thời gian đó công việc bận rộn quá, lúc anh tan làm thì đã muộn rồi, sợ làm phiền hai mẹ con nghỉ ngơi nên mới…”
“Vậy thì đúng là vất vả thật đấy, đến cả ngày lễ ngày nghỉ cũng không được nghỉ. Anh không giàu thì ai giàu cho nổi?”
Tư Cảnh Hách đứng sững lại, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Kể từ ngày hôm đó, ngày nào anh ta cũng đến nhà tôi.
Khi thì mua đồ chơi cho con, lúc thì mua đồ ăn vặt.
Có hôm còn mua cả thức ăn sang, rồi thành thạo đeo tạp dề vào bếp nấu nướng.
Tôi khá kinh ngạc trước sự thay đổi này của anh ta. Xem ra Dư Thiến Thiến chỉ mất vài tháng mà đã “đào tạo” anh ta tốt thật đấy.
Trước đây anh ta chưa từng bước chân vào bếp, muốn hâm nóng cốc sữa cũng phải gọi dì giúp việc.
19
Tôi rảo bước vào bếp, giật lấy quả cà chua trên tay anh ta, lạnh lùng nói:
“Nhà tôi có người giúp việc rồi. Sau này nếu muốn thăm con thì hãy đến vào cuối tuần. Muộn rồi, anh về đi.”
“Na Na, vì con, em cho anh một cơ hội nữa đi mà, một lần thôi cũng được.”
Tôi tháo chiếc tạp dề quanh eo anh ta ra, rồi đóng cửa bếp lại.
“Anh là bố của Hạo Hạo, đó là sự thật không thể thay đổi. Anh đến thăm thằng bé là trách nhiệm và nghĩa vụ của anh, nhưng giữa chúng ta thì không bao giờ có chuyện quay lại đâu. Tôi không có thói quen ăn lại cơm thừa, cũng chẳng thích đi đường mòn quay lại với người cũ.”
Anh ta bất ngờ nắm lấy tay tôi, khẩn khoản:
“Một lần thôi, đúng một lần này thôi, em phá lệ vì anh được không? Chúng ta vẫn còn tình cảm mà, chính em từng nói yêu anh, em quên rồi sao?”
Tôi dùng sức hất tay anh ta ra. Nói thật lòng, giờ tôi chẳng còn chút cảm giác nào với người đàn ông này nữa.
“Anh cũng nói đó là chuyện ‘từng’ rồi còn gì. Tôi không phủ nhận mình đã từng yêu anh, nhưng tiếc là tôi vừa mới trao tình cảm thì anh đã ruồng bỏ tôi rồi, thế nên tôi cũng nguôi ngoai nhanh lắm.”
“Vậy còn bây giờ? Chẳng lẽ hiện tại…”
Tư Cảnh Hách đỏ hoe mắt, giọng run run:
“Hiện tại em vẫn còn yêu anh, chỉ là đang giận anh nên mới không nói thật lòng, đúng không?”
Tôi chỉ tay ra phía ban công:
“Anh có thấy bó hoa hồng kia không?”
Tư Cảnh Hách nhìn theo hướng tay tôi chỉ.
“Đó là của người đang theo đuổi tôi tặng đấy. Tôi đã đồng ý với anh ấy rồi, chúng tôi đang chính thức tìm hiểu nhau. Vậy nên ngoài chuyện con cái, những thứ khác anh đừng nhắc đến nữa, cũng đừng tơ tưởng gì, không bao giờ có khả năng đâu.”
Tư Cảnh Hách nhìn tôi, rồi lại nhìn bó hồng nghìn bông khổng lồ ngoài ban công.
“Em định tìm bố dượng cho con à? Anh không đồng ý!”
20
Ba chữ “không đồng ý” được anh ta thốt ra rất lớn.
Điều này cũng khơi dậy cơn giận trong lòng tôi.
“Tôi có hỏi ý kiến anh không? Tôi cần anh đồng ý chắc? Tôi đang thông báo cho anh biết để anh đừng có mà lấn tới, anh không hiểu tiếng người à?”
Tư Cảnh Hách mấp máy môi, lí nhí hỏi:
“Vậy con có đồng ý không?”
Đã kết hôn đâu mà yêu đương cũng phải hỏi ý kiến con cái?
“Thế lúc anh ngoại tình, anh có hỏi qua ý kiến của con chưa?”
Anh ta cúi gầm mặt, không nói thêm được lời nào.
Lại một dịp cuối tuần nữa đến.
Lần này Tư Cảnh Hách không đến tìm con chơi nữa.
Ngoài trời nắng gắt, tôi cũng chẳng muốn ra ngoài nên nằm cuộn mình trên sofa xem tivi.
Con trai đang chơi xếp hình cùng dì giúp việc.
Hầu như kênh nào cũng đang đưa tin thời sự.
Giọng phát thanh viên trầm ấm vang lên:
“Tại khu đô thị mới phía Nam thành phố vừa xảy ra một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông nghiêm trọng, gây thương vong nặng nề…”
Trên màn hình là cảnh tượng hỗn loạn với nhân viên y tế, cảnh sát, người đi đường và phóng viên…
Họ vây kín lấy hiện trường vụ án.
Thằng bé cầm chiếc đầu tàu hỏa vừa xếp xong khoe với tôi. Tôi tắt tivi rồi thơm một cái lên má con.
“Hạo Hạo giỏi quá.”
“Mẹ ơi, hôm nay thứ Bảy rồi, sao bố vẫn chưa tới ạ? Bố lại phải tăng ca hả mẹ?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận