Chương 5

Đăng lúc 23:31 - 07/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

Sắc mặt Tư Cảnh Hách càng thêm trầm xuống, giọng nói lạnh lùng như phủ băng.

“Không vừa mắt tôi mà còn kết hôn với tôi sao?”

Tôi lười chẳng buồn đôi co với anh ta, đi thẳng lên lầu gặp bác sĩ.

Câu đó phải để anh tự hỏi chính mình mới đúng, anh cũng đâu có yêu tôi, nhưng điều đó cũng đâu có ngăn được việc anh cưới tôi?

“Chồng ơi, anh đang nhìn gì vậy?”

Dư Thiến Thiến bước ra từ phòng siêu âm, nhìn theo hướng mắt của Tư Cảnh Hách.

“Lâm Na, lại là cô! Chồng xem, em nói có sai đâu, cô ta chính là cùng một phe với lão Lôi đấy. Vì anh không cần cô ta nữa nên cô ta ghen tị với em, muốn hại c.h.ế.t em, hu hu…”

Dù Dư Thiến Thiến muốn vu oan cho tôi, nhưng khoa học không biết nói dối, kết quả kiểm tra của cô ta hoàn toàn bình thường.

Xe được đưa đến trung tâm bảo hành kiểm tra cũng không có vấn đề gì.

Cuối cùng tôi đền năm mươi nghìn tệ tiền sơn sửa lại vết xước.

Chuyện này cuối cùng cũng trôi qua.

Để tránh xác suất rủi ro dù là nhỏ nhất xảy ra lần nữa, tôi chuyển sang đi làm bằng xe đạp.

Công ty cách nhà vốn không xa lắm, đi xe đạp vừa đáp ứng nhu cầu tập thể d.ụ.c của tôi, lại vừa không bao giờ lo tắc đường.

Đúng là vẹn cả đôi đường.

Quả thực tôi không còn gặp lại Tư Cảnh Hách nữa.

Cuối tuần đưa con đi chơi công viên, tôi tình cờ gặp Lão Lôi.

Vì chuyện lần trước mà ông ấy đã bị Tư Cảnh Hách sa thải.

Vợ Lão Lôi đang bị bệnh không thể đi làm, đứa nhỏ thì mới bảy tuổi, ông ấy là trụ cột gia đình mà đột nhiên mất việc, trong lòng tôi thấy không đành.

Tôi giới thiệu Lão Lôi vào làm ở công ty của anh trai tôi.

13

Tư Cảnh Hách biết chuyện, liền đứng chặn tôi ngay cửa cơ quan.

“Thiến Thiến nói quả không sai, cô và lão Lôi rốt cuộc là có quan hệ gì? Ông ta vừa bị tôi đuổi việc thì ngay lập tức vào làm ở công ty nhà cô, còn nói không phải là thông đồng để hại Thiến Thiến và con trai tôi đi.”

Tư Cảnh Hách đúng là dành chân tình cho Dư Thiến Thiến, cô ta nói gì anh ta cũng tin là đúng, chẳng thèm dùng não suy nghĩ lấy một lần.

“Cứ coi như đúng là loại quan hệ mà anh đang nghĩ đi, giỏi thì đi mà kiện tôi.”

“Cô tưởng tôi không dám à…”

Cửa thang máy đóng lại, Tư Cảnh Hách gào thét gì đó trong cơn kích động nhưng không đuổi theo kịp.

Thời gian cứ thế trôi qua từng ngày, nỗi uất ức từ cuộc hôn nhân với Tư Cảnh Hách cuối cùng cũng bị sự săn đón của những người theo đuổi mới làm cho tan biến.

Tôi ôm bó hoa tươi thắm, khóe môi khẽ cong lên, lúc đang trên đường về nhà thì điện thoại bỗng đổ chuông.

Tôi cứ ngỡ là shipper giao hàng đến,

Hóa ra, cái dãy số đã bị tôi lãng quên kia lại khơi dậy ký ức của tôi. Chẳng cần xem nội dung tôi cũng biết đó là số điện thoại của Tư Cảnh Hách.

WeChat đã chặn, số điện thoại cũng xóa khỏi danh bạ,

Cứ ngỡ sẽ không bao giờ liên lạc nữa nên tôi không cho vào danh sách đen, ai ngờ không biết dây thần kinh nào của anh ta bị chập nữa.

“Na Na, hôm nay em có thời gian không? Anh muốn gặp em.”

“Không rảnh, cũng không cần thiết!”

Tay nhanh hơn não, tôi lỡ tay gửi tin nhắn đi mất rồi.

“Na Na, anh muốn gặp con, có được không? Anh nhớ thằng bé.”

14

Dòng tin nhắn này khiến tôi d.a.o động.

Hồi mới ly hôn, con trai cứ hay hỏi tôi:

“Mẹ ơi, khi nào bố đi công tác mới về ạ?”

Vì chuyện này mà tôi từng đặc biệt đi tìm Tư Cảnh Hách:

“Con trai nhớ anh rồi, tôi lừa thằng bé là anh đi công tác nước ngoài, lúc nào rảnh anh qua thăm con đi.”

Nhưng Tư Cảnh Hách chỉ khoanh tay, nhìn tôi bằng ánh mắt từ trên cao xuống, lạnh lùng nói:

“Hôm đó cô không cho bố mẹ tôi gặp con, giờ lại hạ mình cầu xin tôi đến thăm nó, mục đích của cô còn có thể lộ liễu hơn được nữa không?”

Anh ta cho rằng tôi lấy con trai làm cái cớ để cướp anh ta từ tay Dư Thiến Thiến.

Tôi nén giận:

“Hôm đó tôi đang nóng giận nên mới cư xử không đúng, nhưng anh là bố ruột của Hạo Hạo, không nên vắng mặt trong quá trình trưởng thành của con.”

Tư Cảnh Hách lại cười nhạo:

“Trước đây tôi đúng là đã coi thường cô rồi, không ngờ cô lại tâm cơ đến thế.”

Nói xong, anh ta lên xe rồi phóng đi mất.

Tôi nhìn theo bóng xe khuất dần, lẩm bẩm một mình:

“Hạo Hạo, con cứ coi như bố con c.h.ế.t rồi đi.”

Hơn một năm nay, Tư Cảnh Hách chưa từng đến thăm con, cũng không thèm hỏi han gì, cứ như thể con trai tôi chỉ là con của riêng tôi, chẳng liên quan gì đến anh ta vậy.

Tôi từng nghĩ sẽ tìm một dịp thích hợp để nói với con rằng bố nó đã qua đời, nhưng cuối cùng vẫn không đành lòng mở miệng.

Thế nhưng hôm nay, thấy anh ta chủ động đòi gặp con,

Chẳng hiểu sao mũi tôi lại thấy cay cay, vì tôi biết nếu con mình được gặp bố, chắc chắn thằng bé sẽ vui lắm.


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận
Bạn thấy sao?
0 phản ứng