Chương 13

Đăng lúc 14:42 - 01/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

0

Trong mắt mọi người, tôi trở thành cô gái hay cười nhưng không hòa nhập.

Đã qua hơn nửa học kỳ.

Chiều nay, tôi lại bắt chuyến 404 quen thuộc để về nhà.

Nhưng hôm nay chuyến 404 lại đến muộn, đúng lúc giờ tan tầm, nên lúc tôi bước lên thì xe đã chật kín người, không còn chỗ ngồi nào nữa.

Tôi đành phải bám vào tay vịn, thầm cầu mong bác tài lái cho ổn định một chút.

Nhưng mà… có mấy lời cầu nguyện thành hiện thực được chứ?

404 hôm nay như thể biến thành sàn nhảy, khiến tôi nghi ngờ không biết có phải công viên giải trí nào tung ra trò chơi mô phỏng lái xe thật không nữa!

“M* nó! Tài xế tính cất cánh à?” – có người nhỏ giọng than phiền.

Tôi chao đảo, ngã vào người bên cạnh.

Đụng nguyên cả người vào người ta, tôi vội bám lại tay vịn, đứng vững rồi ngại ngùng cười, vội vàng xin lỗi:

“Xin lỗi nhé! Va trúng bạn rồi!”

Còn chưa kịp nghe người đó trả lời, chiếc xe lại lắc mạnh một phát, tôi lại nhào vào lòng người ta lần nữa.

Dù đối phương là con gái, tôi cũng xấu hổ c.h.ế.t đi được!

Mặt tôi nóng bừng, định ngẩng đầu lên xin lỗi lần nữa, nhưng vừa ngước mắt…

tôi sững lại.

Không vì gì khác — chỉ vì chị gái trước mặt đẹp đến mức không tưởng!

Cô ấy cụp mắt xuống, nhìn về phía tôi.

Tôi đối diện với ánh mắt cô ấy, mới nhận ra mình nhìn người ta quá lâu rồi.

Nghĩ lại chuyện mình vừa đụng người ta hai lần liền, tôi xấu hổ cực độ.

Phải xin lỗi thật chân thành mới được!

“Thật sự xin lỗi! Ngại quá đi mất!”

Cô ấy chỉ nhàn nhạt nói hai chữ:

“Không sao.”

Tôi lập tức nở ra nụ cười mà theo tôi là rạng rỡ nhất,

vừa nói đùa vài câu như: “Hôm nay xe buýt kiểu gì thế này, nhún như sàn nhảy ấy nhỉ!”

Cô ấy bỗng mở to mắt, nhìn thẳng vào mặt tôi.

Mấy giây sau, khi tôi đang lúng túng không biết nói gì tiếp thì cô ấy mở miệng:

“Tôi tên là Phỉ Đồng Trần.”

Cô ấy… đang muốn làm quen sao?

Nhưng dù sao cũng là người lạ, dù đẹp đến mức khuynh thành thì vẫn nên cảnh giác một chút.

Vừa hay xe đến trạm, tôi liền vẫy tay tạm biệt:

“Phỉ Đồng Trần, rất vui được gặp bạn! Mình tới trạm rồi, mình xuống trước nhé!”

Xe dừng lại, thêm một cú chao mạnh, tôi suýt nữa ngã.

Có người giữ lấy vai tôi từ phía sau — tôi quay lại, quả nhiên là Phỉ Đồng Trần.

Tôi gật đầu:

“Cảm ơn cảm ơn! Mình đi đây, tạm biệt nhé!”

Tôi xoay người chen ra ngoài đám đông.

Nhưng đúng lúc ấy, tôi nghe rõ ràng một câu thì thầm từ sau lưng:

“Tạm biệt…”

Tôi không quay đầu lại.

Chỉ cố gắng bước tiếp về phía trước.

Không hiểu sao, Phỉ Đồng Trần khiến tôi có cảm giác rất thân quen…

Nhưng nhìn cô ấy, tôi lại thấy buồn đến lạ.

Hôm sau, một bạn gái từng hay chơi với tôi (nhờ nhìn bảng tên mà nhận ra),

từ sáng sớm đã tung tin khắp nơi:

“Lớp mình sắp có học sinh chuyển trường đấy!

Nghe nói ba mẹ cậu ta là doanh nhân siêu cấp luôn!”

Bạn bè nghe vậy cũng bắt đầu thấy tò mò.

Dạo này tinh thần tôi ngày càng tệ, thường xuyên không phân biệt được đâu là giấc mơ, đâu là thực tại, nên lúc nào cũng thiếu ngủ.

Vì thế vừa đến lớp, tôi lại gục xuống bàn ngủ say như chết.

Không ít lần bị giáo viên bắt gặp, thậm chí còn bị mời nói chuyện riêng.

Nhưng hôm nay tôi vẫn tiếp tục… ngủ.

Đến khi bị đánh thức, tôi ngẩng lên thì thấy cả lớp đang nhìn mình.

Giáo viên tỏ vẻ không vui, nhưng chắc vì biết tôi gần đây có vấn đề, nên cũng không trách mắng gì.

Chỉ dịu giọng nói:

“Giang Minh Duệ, từ nay Phỉ Đồng Trần sẽ ngồi cạnh em.

Nếu bạn ấy có điều gì chưa quen, em giúp đỡ một chút nhé.”

Rồi giáo viên lại nghiêm mặt:

“Nếu em cảm thấy không tiện, thì có thể đổi chỗ với bạn khác để họ giúp bạn ấy.”

Tôi lúc đó đơ toàn tập.

Cái gì cơ?!

Hôm nay có học sinh chuyển trường?

Không phải chị gái xinh đẹp hôm qua trên xe buýt sao?!

“Giang Minh Duệ? Em có cần đổi chỗ không?”

Tôi đột nhiên… rất muốn lại gần cô ấy.

“À? Ờ! Không cần không cần! Em ổn!”

“Vậy được, Phỉ Đồng Trần, em qua ngồi đi. Cả lớp tiếp tục tự học buổi sáng.”

Chị đẹp bước đến, tôi không kiềm được mà nở nụ cười:

“Chào buổi sáng nha, bạn cùng bàn!”

Ánh mắt cô ấy dịu dàng hẳn đi, khẽ đáp lại:

“Chào buổi sáng.”

“Mình tên là Giang Minh Duệ!

Bạn muốn gọi sao cũng được, gọi là Duệ Duệ cũng ok!

Sau này mong bạn giúp đỡ nhiều nhé!”


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận
Bạn thấy sao?
0 phản ứng