Chương 10
Phong Ca dẫn theo một nhóm người rầm rộ đi vào, mặt mày hớn hở gọi tên chủ khu để tranh công: “Ông chủ! Khu mình lại có thêm mười mấy người nữa rồi!”
Tôi nhìn về phía sau hắn, mười mấy người ai nấy đều mang thương tích, mặt lấm lem nước mắt, khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Tôi bỗng cảm thấy có chút không đành lòng.
Dù sao kẻ lừa tôi là Trần Hạo, chứ không phải họ.
Trần Hạo bị anh trai tôi túm cổ áo, dội một chậu nước lạnh cho tỉnh hẳn.
Hắn mở đôi mắt ngái ngủ ra, cả người đờ đẫn.
“Ba, mẹ, cậu, chú ba, bác cả, anh họ, em họ…”
“Mọi người… mọi người đến đây làm gì vậy?”
Bố mẹ Trần Hạo lao đến ôm chầm lấy hắn, mẹ hắn gào khóc: “Tiểu Mẫn nói con bị t.a.i n.ạ.n xe cộ!”
“Cô dám lừa ba mẹ tôi!” Trần Hạo vẫn chưa hiểu rõ tình hình, vừa mở miệng đã quát tháo.
Anh trai tôi bước tới chắn trước mặt hắn, che khuất tầm nhìn của hắn.
Phong Ca lúc này liền quỳ sụp xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu: “Trần Hạo, mày hại c.h.ế.t tao rồi!”
“Mày bán ai không bán, mày lại bán con gái của Đại tướng quân Miến Điện vào đây!”
Trần Hạo mặt mày trắng bệch: “Thật ư? Tiểu Mẫn, em là con gái tướng quân sao?”
Hắn cuống cuồng quỳ xuống, vừa lăn vừa bò về phía tôi: “Tiểu Mẫn, anh sai rồi! Anh yêu em mà, em tha thứ cho anh đi, anh chỉ nhất thời lầm lỡ thôi!”
“Chúng ta làm hòa nhé, mình kết hôn đi, có được không em?”
Tôi nghe mà thấy buồn nôn, ba tôi lập tức ra lệnh cho người kéo hắn đi.
Tôi không muốn nhìn thấy hắn thêm một giây nào nữa…
Tên chủ khu đứng ở cửa, cung kính tiễn chúng tôi rời đi.
Tôi không thèm ngoảnh đầu lại, rời khỏi cái nơi tăm tối đó.
14
Tôi không phải là không có ý mời Triệu Bình, Trần San San và Lâm Phi Phi về nhà mình chơi.
Nhưng họ cũng bị cái dàn trận hoành tráng kia làm cho khiếp vía, vội vàng xua tay bảo: “Hẹn gặp lại ở trong nước nhé, trong nước gặp sau!”
Chúng tôi trao đổi thông tin liên lạc và lập một nhóm chat chung.
Về đến nhà, việc đầu tiên tôi xử lý chính là người đàn bà đã nói tiếng Trung trong điện thoại khi tôi vừa đặt chân đến Miến Điện.
Suýt chút nữa thì tôi quên mất. Mấy năm nay tôi không muốn về nhà cũng là vì không muốn nhìn thấy bà ta.
Bà ta luôn tranh thủ lúc ba tôi vắng mặt để tìm đủ mọi cách gây khó dễ cho tôi.
Trước đây, vì hạnh phúc của ba, tôi chỉ còn cách nhẫn nhịn.
Nhưng giờ đây, bà ta lại dám nảy sinh ý đồ xấu xa như vậy.
Biết tôi gặp chuyện nhưng bà ta tuyệt đối không hé răng nửa lời với ba tôi.
Ba tôi đuổi bà ta ra khỏi nhà, thế mà bà ta vẫn còn cố chấp ngụy biện: “Em chỉ vì quá yêu anh thôi, tướng quân! Trong lòng anh, con gái anh lúc nào cũng quan trọng hơn em sao?”
Thật nực cười.
Yêu một người không bao giờ là cái cớ để làm tổn thương người khác.
…
Sau đó, tôi nghe nói gia đình Trần Hạo đều đã bị trục xuất về nước.
Nhưng tin tức về Trần Hạo và Phong Ca thì hoàn toàn bặt vô âm tín.
Tôi quay lại Hoa Quốc để tiếp tục hoàn thành việc học của mình.
Và tôi cùng với nhóm của Triệu Bình đã trở thành những người bạn tốt thực sự của nhau.
Triệu Bình nói, công ty cũ của chị đã phá sản, mấy gã cộng sự cũng đều thân bại danh liệt, phải ngồi tù hết rồi.
Trần San San kể, chính chị đã tố cáo cha ruột của mình và tận tay đưa ông ta vào ngục.
Lâm Phi Phi thì bảo, nhờ có số tiền đó mà bệnh tình của con chị cuối cùng cũng được chữa trị, hiện giờ đã sắp bình phục hoàn toàn.
Mọi người nhìn tôi rồi hỏi: “Còn em thì sao, Tiểu Mẫn? Sau này em định làm gì?”
Tôi suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Có lẽ sau khi tốt nghiệp đại học…”
“Em sẽ tìm đến một khu trại lừa đảo nào đó.”
“Chuẩn bị mọi thứ thật sẵn sàng.”
“Tiếp tục cứu người.”
“Rồi sau đó, em sẽ triệt phá và san bằng từng hang ổ đó một!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận