Chương 4: Nói lý

Đăng lúc 21:43 - 10/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

Nàng đang xin lỗi.

Tần Tranh nhìn chằm chằm con hạc giấy trong lòng bàn tay mà sững người. Tần Quế Lan trả tiền xong, bà tiến lại gần cô rồi nói: “Tranh Tranh, buổi tối mẹ nấu cháo, con có muốn ăn gì thêm không?”

Tần Tranh nói: “Sao cũng được ạ.”

Tần Quế Lan nói: “Vậy hấp thêm ít bánh bao nhé. Nhà bà nội con vừa mới hấp hai hôm trước, là nhân con thích ăn đó.”

Tần Tranh rất thích ăn những món làm từ bột mì, hai ông bà rảnh rỗi là lại tự tay hấp ít bánh bao và màn thầu mang qua. Sau này đi làm, Tần Tranh thường hay nhớ hương vị ấy. Cô gật đầu, Khương Nhược Ninh hỏi: “Mẹ nuôi, có phải nhân rau xanh với đậu phụ khô không ạ?”

Tần Quế Lan nói: “Đúng vậy, con cũng muốn ăn à?”

Bà cười nói, ánh mắt dịu dàng. Khương Nhược Ninh cười ngượng ngùng. Tần Quế Lan nói: “Được, hấp cho mỗi đứa hai cái.” Nói xong, bà hỏi Vân An: “Dì của con vẫn chưa về đúng không?”

Vân An nói: “Dạ tối nay dì con không về.”

Dì của Vân An là Vân Thụy, sống ngay bên cạnh nhà Tần Tranh. Bọn họ cũng không biết Vân Thụy làm nghề gì, chỉ biết là dì rất bận, một tuần không gặp được hai lần. Biết Vân An thường sang nhà Tần Tranh ăn cơm, Vân Thụy đã bàn với Tần Quế Lan để gửi tiền ăn. Dù Tần Quế Lan luôn nói không cần, nhưng bà không thể lay chuyển được Vân Thụy. Tần Quế Lan cũng nhận, thỉnh thoảng làm thêm đồ ăn cho hai đứa nhỏ.

Tần Quế Lan nói: “Vậy tối nay con cứ ăn ở đây đi, nhưng dì cũng không biết tối nay các con ăn ở đây nên không có chuẩn bị món khác.”

“Dạ không sao đâu dì.” Vân An nói: “Con thích ăn cháo mà.”

Tần Quế Lan khen nàng: “Ngoan quá.”

Vân An cúi đầu cười.

Khương Nhược Ninh nháy mắt ra hiệu với Tần Tranh. Hồi cô và Vân An có chút mập mờ là Khương Nhược Ninh đã phát hiện ra. Sau tiết tự học buổi tối, cô ấy kéo tay cô: “Khai thật đi, hai cậu có gì rồi đúng không?”

Lúc đó cô dễ ngại ngùng nên không chịu nói. Khương Nhược Ninh bảo: “Cậu không nói cho mình thì mình đi hỏi Vân An vậy.”

Cô “Ơ kìa” một tiếng, kéo Khương Nhược Ninh lại, chỉ sợ cô ấy thật sự đi hỏi Vân An.

Ở độ tuổi 18, 19, đối mặt với tình cảm thì sẽ vừa e thẹn vừa ngượng ngùng. Cô chỉ cần nhìn thấy bóng lưng mảnh mai của người ấy là đã đỏ mặt.

Không giống như bây giờ.

Đỏ mắt.

Tần Tranh không để ý đến Khương Nhược Ninh, cúi đầu nói: “Mình đi tắm đây.”

“Đi đi.” Khương Nhược Ninh nói: “Có cần mình lấy đồ ngủ cho cậu không?”

Tần Tranh nói: “Để mình tự lấy.”

Khương Nhược Ninh nhìn Tần Tranh vào phòng, cô cảm thấy tâm trạng Tần Tranh không tốt lắm, nhưng vừa mới ngất xỉu lại từ bệnh viện về nên cũng có thể hiểu được. Lúc Tần Tranh cầm đồ ngủ từ trong phòng đi ra, Khương Nhược Ninh nở nụ cười rạng rỡ với cô, nụ cười ấy rất có sức lan tỏa. Tần Tranh không khỏi cong cong mặt mày, sau đó vừa ngước mắt lên là đã đối diện với ánh mắt trong veo của Vân An. Cô siết chặt bộ đồ ngủ, Vân An vừa đi tới là cô liền cúi đầu đi vào phòng tắm.

Lúc cửa đóng lại, một con hạc giấy rớt xuống bên chân cô, rơi ra từ túi áo đồng phục. Tần Tranh nhặt nó lên. Hạc giấy Vân An gấp có một đặc điểm là rất phẳng phiu, phần đuôi nhọn, giống như một tác phẩm thủ công mỹ nghệ. Trong cái hộp ở phòng cô còn có ba con như thế.

Lần đầu tiên nhận được là không lâu sau khi vừa xác nhận mối quan hệ. Giờ nghỉ trưa thứ năm, cô từ căng-tin về thì thấy Vân An đang đánh cờ tướng với bạn học. Lúc đó cô có chút không vui, liếc Vân An một cái, Vân An đang tập trung nên không nhìn cô. Khương Nhược Ninh kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô, chống cằm: “Cậu ấy biết đánh cờ nữa hả?”

Cô lầm bầm: “Có quỷ mới biết.”

Khương Nhược Ninh hỏi: “Sao thế?”

Cô lắc đầu, không nhiều lời, nằm bò ra ngủ. Lúc cô tỉnh dậy thì ván cờ của Vân An đã kết thúc, nàng ngồi trước cô một chỗ. Thấy cô tỉnh, Vân An sáp lại gần. Cô quay mặt, đứng dậy rời đi, Vân An lập tức đuổi theo sau cô.

Lúc đó cô rất thích Vân An đi theo mình, hơi thở quen thuộc bao phủ xung quanh cô, yên lòng khó tả.

Cô hờn dỗi đi một mạch đến bên bàn bóng bàn cạnh ký túc xá, gần đó là sân thể dục. Giờ nghỉ trưa, mọi người đều ở ký túc xá hoặc trong lớp, bên ngoài không có mấy người. Cô dựa vào bàn, nhìn những người đang chạy bộ lác đác trên sân. Vân An gọi cô: “Tranh Tranh à?”

Cô không để ý đến Vân An.

Vân An nói: “Cậu giận hả?”

Cô quay đầu lại: “Không phải cậu nói trưa nay sẽ làm bài tập với mình sao?”

Vân An giải thích: “Tuần sau Khúc Hàm có cuộc thi cờ tướng, cậu ấy muốn tìm người để luyện tập cùng.”

“Ồ—” Cô không vui: “Vậy là tìm cậu chứ gì, cả lớp nhiều người như vậy, sao cứ nhất định phải tìm cậu.”

Vân An nói: “Thì đúng lúc mình rảnh.”

“Cậu rảnh, cậu rảnh, cả ngày cậu đều rảnh, cậu cứ đợi cậu ta đến tìm cậu đi!” Lúc tức giận cô nói năng không có kiêng nể gì, còn mỉa mai châm chọc. Nói xong, cô mím môi mà Vân An còn cười, cô càng tức hơn, muốn bỏ đi thì bị Vân An kéo tay lại. Ngón tay thon dài nắm lấy cổ tay cô, không dùng sức, mà cô cũng chẳng thèm cử động.

Vân An nói: “Hồi mình còn nhỏ, mẹ mình rất bận, mẹ thường nói sẽ đưa mình đi chơi, nhưng đến giờ hẹn mẹ lại vì công việc mà không về được.” Vân An nói xong thì nhìn cô: “Lần nào mình cũng đợi đến nửa đêm, sáng hôm sau tỉnh dậy đều thấy một con hạc giấy ở đầu giường.”

Cô không hiểu, nghiêng đầu nhìn Vân An.

Vân An kéo tay cô, dưới ánh nhìn của cô, nàng đặt một con hạc giấy đã gấp xong vào lòng bàn tay cô, ngước mắt nhìn cô và nói: “Tranh Tranh, xin lỗi cậu.”

Tần Tranh mân mê con hạc giấy màu xanh nhạt. Năm đó sau khi Vân An rời đi, cô đã đem vứt tất cả những thứ có liên quan đến Vân An, bao gồm cả chiếc hộp đựng hạc giấy. Sau đó cô có đi lục thùng rác, nhưng đã muộn rồi. Lên đại học, có lần cô dạo phố với Khương Nhược Ninh, đi ngang qua một cửa hàng treo chuông gió và hạc giấy, cô đã nhìn chằm chằm rất lâu rồi hỏi Khương Nhược Ninh: “Cậu có biết hạc giấy có nghĩa là gì không?”

Khương Nhược Ninh hỏi: “Có nghĩa gì?”

Cô nói một cách bâng quơ: “Nghĩa là xin lỗi.”

Tần Tranh nhớ lại ánh mắt Khương Nhược Ninh nhìn mình lúc đó, cô nhắm mắt lại, đặt con hạc giấy lên bồn rửa mặt, rồi c** q**n áo đi vào phòng tắm. Còn chưa xả nước thì cô đã nghe thấy Tần Quế Lan ở ngoài cửa kêu tên cô: “Tranh Tranh!”

Giọng rất lớn, Tần Tranh ló đầu ra khỏi phòng tắm, im lặng hai giây. Tần Quế Lan lại gọi: “Tranh Tranh à!”

Cô nói: “Sao vậy mẹ!”

Tần Quế Lan nói: “Hôm nay là ngày mừng thọ bà hai con mà mẹ quên mất. Giờ mẹ phải qua đó, cháo mẹ múc sẵn cho con rồi, bánh bao cũng hấp nóng rồi đó. Lát nữa con ra ăn, ăn xong rồi đi ngủ, có nghe chưa!”

Lúc này Tần Tranh mới nhớ ra có chuyện đó, cô nói: “Con biết rồi ạ.”

Tần Quế Lan không yên tâm, trước khi đi còn bảo: “Nhất định phải ăn xong rồi mới ngủ đấy!”

Tần Tranh bất đắc dĩ: “Dạ con biết rồi mà!”

Lúc này Tần Quế Lan mới đeo túi lên. Trước khi đi, bà nói với Vân An và Khương Nhược Ninh: “Các con trông chừng nó giúp dì, bảo nó nhớ uống thuốc.”

Khương Nhược Ninh gật đầu: “Mẹ nuôi yên tâm, cậu ấy không uống thuốc là con không về nhà.”

Tần Quế Lan cười, hài lòng rời đi.

Giây tiếp theo, Khương Nhược Ninh đi vào bếp, lấy một cái bánh bao ở trong nồi rồi nhét vào miệng, vừa xuýt xoa vì nóng lưỡi vừa nói với Vân An: “Giao Tranh Tranh cho cậu nhé.”

Hiếm khi không có tiết tự học buổi tối, cô muốn về nhà cày tiểu thuyết.

Vân An gật đầu, dặn dò Khương Nhược Ninh: “Đi đường cẩn thận.”

“Không sao, cách mấy bước à.” Khương Nhược Ninh không coi là chuyện gì to tát, cô thường về nhà một mình sau tiết tự học buổi tối, giờ này trên đường vẫn còn nhiều người qua lại. Vân An tiễn cô ra đến cửa rồi mới quay vào.

Trong nhà có máy sưởi, Vân An ngồi một lúc thấy hơi nóng nên cởi áo khoác đồng phục ra, cúi đầu nhìn mắt cá chân đang đau, xoay xoay bàn chân. Thấy Tần Tranh vẫn chưa ra, nàng lấy giấy ăn trên bàn rồi đi vào bếp, thấm nước lau vết thương.

Phần da ở mắt cá chân bị trầy hết, vết thương không sâu nhưng có vết máu, trông cũng đáng sợ. Nàng đang cúi đầu thì nghe thấy tiếng động trong phòng tắm, vội vàng nắm chiếc vớ dính máu trong lòng bàn tay, định nhét vào túi áo thì mới nhận ra áo khoác đồng phục đã bị cởi ra, vẫn còn ở phòng khách. Nàng quay đầu lại, thấy Tần Tranh quấn khăn khô bước ra.

Tần Tranh lớn lên xinh đẹp, Vân An luôn biết chuyện này. Lần đầu tiên nàng gặp Tần Tranh là ở dưới gốc cây hòe già đó. Vân Thụy về đến cửa nhà mới phát hiện không mang chìa khóa, bảo nàng đợi ở đây, dì quay về lấy. Nàng ngồi trên băng ghế dưới gốc cây, nhìn người qua kẻ lại, đủ mọi dáng vẻ. Có mấy người tò mò liếc nhìn nàng một cái, nhưng không một ai bắt chuyện. Bọn họ đều chào hỏi một cô gái khác.

“Tranh Tranh, đi đâu chơi về mà mồ hôi nhễ nhại vậy.”

“Tranh Tranh, còn không mau về nhà, hôm nay mẹ con làm đồ ăn ngon cho con đó.”

Vân An quay đầu lại, thấy một cô gái đạp xe tới gần. Cô gái nhếch môi cười, lông mày cong cong, vầng trán lấm tấm mồ hôi. Gió thổi tung tóc mái của cô, cũng làm giọng nói cô vang lên: “Con vừa mới lên trường một chuyến ạ.”

“Sang học kỳ sau là lên lớp 12 rồi nhỉ? Phải chăm chỉ học hành đấy nhé.”

Cô gái gật đầu, giọng nói trong trẻo: “Dạ con biết rồi ạ.”

Giọng nói ấy như một làn khói, mang theo hơi nóng của mùa hè oi ả, bốc hơi bên tai nàng. Mấy người phụ nữ trung niên đang hóng mát phe phẩy quạt, vừa đi vừa nói: “Tranh Tranh học giỏi lắm phải không?”

“Đâu chỉ giỏi, nghe nói đứng tốp đầu của trường đó, còn nhận được học bổng nữa.”

“Vậy thì tốt thật, Quế Lan đúng là có được cô con gái giỏi giang rồi, đạt thành tích tốt lại còn xinh đẹp thế này.”

Đó là lần đầu tiên nàng gặp Tần Tranh.

Giống như một cơn gió.

Nàng vội liếc nhìn, chỉ nhớ làn da người con gái ấy vẫn trắng nõn dưới ánh nắng, mày thanh mắt tú, tóc đuôi ngựa buộc cao, đuôi tóc bay lên theo gió tạo thành một đường cong. Khi chiếc xe đạp lướt qua bên cạnh, nàng dường như ngửi thấy mùi hoa gạo.

Đó là mùi hương nàng thích nhất.

Tần Tranh thấy Vân An đứng ở cửa bếp không nhúc nhích, cô nhíu mày: “Mẹ mình đi rồi à?”

Vân An nói: “Ừm, dì đi ăn rồi. Để mình múc cháo cho cậu.”

Tần Tranh nói: “Không cần.”

Nói xong, Tần Tranh cũng đi vào bếp, Vân An đã bưng tô cháo lên nhanh hơn một bước. Cô mím môi, đi theo sau Vân An. Vân An đặt tô cháo lên bàn, rồi lại quay vào bếp, rửa sạch tay, mở nắp nồi ra. Hơi nóng lập tức tràn ngập cả căn bếp, trước mắt Tần Tranh mờ đi vì hơi nước. Cô mò lấy cái kẹp gắp, còn chưa kịp gắp bánh bao thì cái kẹp đã bị Vân An giữ lại. Vân An nói: “Để mình.”

Tần Tranh không đưa, cúi đầu muốn tự gắp, Vân An nhất quyết không cho. Hai người ở trong căn bếp nhỏ, chẳng ai chịu nhường ai. Tần Tranh không vui: “Buông tay!”

Giọng cô lạnh như băng. Vân An quay đầu lại, không buông kẹp gắp ra mà đối diện với Tần Tranh qua một lớp hơi nước mờ ảo. Tần Tranh nhớ Vân An luôn bình tĩnh điềm đạm, dù có tức giận đến mấy cũng không bao giờ la hét om sòm, mà chỉ âm thầm hờn dỗi một mình. Cô từng không chỉ một lần lên án: “Cậu đây là bạo lực lạnh!”

Vân An nói: “Chỉ là mình không muốn cãi nhau với cậu.”

Cô thấy cãi nhau không có gì không tốt, cứ bày hết mọi chuyện ra nói cho rõ ràng và rành mạch. Nhưng Vân An thì không phải vậy, nàng chẳng nói gì cả, ngay cả chia tay cũng không hề nói. Nghĩ đến đây, Tần Tranh càng thêm bực, liền giật phắt cái kẹp gắp trong tay Vân An. Vân An giữ rất chặt, mép kẹp sượt qua đầu ngón tay, khiến nàng đau đến mức co rúm, buông lỏng tay ra. Tần Tranh cúi đầu gắp bánh bao, Vân An cuối cùng không nhịn được nữa: “Tranh Tranh.”

Nàng buộc tội: “Cậu không nói lý!”

Tác giả có lời muốn nói:

Vân An: Cậu không nói lý! [đáng thương]

Tần Tranh: Vậy cậu đánh mình đi! [chống cằm]

Đừng quên dành tặng mình 1 vote để tiếp sức cho mình edit những chương tiếp theo nha. Xin chân thành cảm ơn các bạn vì đã đón đọc.

Chương 5: Giằng co

Cô không nói lý ư?

Tần Tranh nhìn Vân An, nhớ đến tối hôm trước nàng còn nhắn tin chúc cô ngủ ngon, nhưng sáng hôm sau cô đứng đợi ở cửa muốn đi học chung thì người đi ra lại là Vân Thụy.

Dù ngạc nhiên nhưng cô vẫn chào hỏi như thường lệ.

Vân Thụy mỉm cười với cô.

Cô ngó đầu vào, lúc Vân Thụy định đi thì không nhịn được mà hỏi: “Vân An đâu ạ?”

“Vân An à, đi rồi.” Vân Thụy nói giọng thản nhiên như gió thoảng mây trôi, cứ như thể đó là chuyện rất bình thường. Cô sững người một lúc: “Đi, đi rồi sao ạ?”

Lúc đó cô còn tưởng “đi rồi” là đi học trước, hoặc về quê, không tài nào ngờ được Vân Thụy nói: “Ừ, đi ra nước ngoài rồi, tháng trước đã làm xong visa.” Nói xong, Vân Thụy liếc nhìn: “Vân An không nói cho con biết sao?”

Mặt cô trắng bệch: “Không—”

Cổ họng cô như bị một cục bông chặn lại, mềm nhẹ, nhưng khó mà nuốt xuống được. Những sợi tơ vụn cào vào cổ họng, làm cô vừa ngứa vừa đau. Cô hoảng hốt: “Dì Vân, dì đang đùa với con phải không?”

Sao có thể?

Tháng trước ư?

Tháng trước hai đứa còn cùng nhau đi học, cùng nhau tan học, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau nghỉ ngơi. Bọn họ đã luôn ở bên nhau, sao có thể như vậy được chứ? Cô không tin. Vân Thụy nói: “Sao dì lại đùa với con chứ? Con bé đi thật rồi, tối qua đã lên máy bay.”

Tối qua?

Hôm qua là chủ nhật, không có tiết. Vân An nói hơi đau đầu, cả buổi chiều đều ngủ ở nhà. Buổi tối, quả thật Vân An đã chúc cô ngủ ngon từ rất sớm, nhưng nàng đâu có nói là sẽ rời đi. Tần Tranh nhất quyết không tin. Mặt cô tái mét, cô xông vào phòng ngủ của Vân An, bên trong trống huơ trống hoác, ngay cả cái bàn để sách vở cũng chỉ còn trơ lại bộ khung. Khoảnh khắc đó, thế giới của cô cũng trở nên trống rỗng.

Ngày hôm đó cô không đến lớp mà ở nhà gọi điện cho Vân An cả ngày, thế nhưng trước sau không có người nghe máy. Tối đến, chuông điện thoại reo lên, cô đột ngột bật dậy khỏi giường, nhìn tên người gọi thì là Khương Nhược Ninh.

Khương Nhược Ninh rất lo lắng: “Tranh Tranh, sao hôm nay cậu không đi học?”

Cô im bặt.

Khương Nhược Ninh còn nói: “Vân An cũng không tới, bọn họ nói Vân An đi nước ngoài rồi, có thật không vậy?”

Cô hỏi: “Ai nói?”

Khương Nhược Ninh nói: “Cô chủ nhiệm.”

Hóa ra tất cả mọi người đều biết, chỉ có cô là không biết. Tần Tranh ôm điện thoại, nằm sấp trên giường, vừa muốn cười lại vừa muốn khóc. Lửa giận tích tụ trong lồng ngực ngày càng bùng cháy dữ dội hơn. Mỗi lần họp lớp, bất kể mưa gió thế nào, thậm chí dù có ở nơi khác thì cô cũng sẽ quay về, chỉ vì hy vọng— Có lẽ, có lẽ có thể gặp được Vân An.

Gặp được nàng rồi, cô nhất định sẽ tát nàng một cái thật mạnh!

Nỗi căm hận chôn sâu trong lòng Tần Tranh trở thành chấp niệm không thể xua đi của cô. Vô số lần cô giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mơ, nhìn căn phòng tối đen u ám, cô đều nghĩ đến hàng trăm khả năng gặp lại, chỉ duy nhất không ngờ, sẽ là như thế này.

Không nói lý sao?

Cô không ra tay đánh người đã là rất có lý rồi.

Viền mắt Tần Tranh nóng lên, cô quay đầu đi, tự giễu: “Đúng là mình vô lý đấy, thì sao nào?”

Vân An bị thái độ bất cần của cô làm cho tức giận, nàng định nói gì đó nhưng lại mím môi, viền quai hàm căng cứng, vẻ mặt không vui. Tần Tranh không để ý đến Vân An, cô ngồi xuống trước bàn ăn. Cháo đã nguội bớt, cô dùng muỗng khuấy lên, hương thơm của gạo quyện với hương thơm của bánh bao. Tần Tranh ngẩng đầu, lấy một cái bánh bao ở trong đĩa, cúi đầu ăn.

Hai người không ai nói với ai câu nào, cứ thế dùng bữa cách một cái bàn.

Việc Vân An ăn cơm ở đây là do Tần Tranh quyết định.

Sau khi mối quan hệ của hai người bước vào giai đoạn mập mờ, Tần Tranh cứ nằng nặc kéo Vân An về nhà ăn cơm hai lần. Lúc đó Tần Quế Lan mới biết bình thường Vân An toàn tự nấu ăn ở nhà, bà ngạc nhiên: “Con đã học lớp 12 rồi, sao lại tự nấu cơm được chứ, tốn thời gian lắm. Sau này, con cứ đến ăn cùng Tranh Tranh đi. Yên tâm, Tranh Tranh có thịt ăn thì dì nhất định cũng để dành cho con một phần.”

Vân An đỏ mặt: “Dì ơi, không cần đâu ạ, con tự nấu được.”

“Dì biết con biết nấu cơm, sau này các con đi làm rồi, có cả khối thời gian để nấu ăn mà. Việc cấp bách bây giờ chính là cố gắng thi đại học cho tốt.” Bà không hài lòng: “Dì con cũng thật là, sao có thể để đứa nhỏ ở nhà một mình, vừa nấu cơm vừa ôn thi chứ?”

Vân An còn định mở miệng, nhưng Tần Tranh đã nhanh hơn nàng một bước: “Quyết định như vậy nha mẹ!”

Cô nháy mắt với Vân An: “Cậu không muốn ăn cơm với mình sao?”

Vân An nhìn cô: “Mình…”

Nàng cúi đầu: “Mình muốn.”

Giọng nói gần như không thể nghe thấy, nhưng Tần Tranh thính tai, bắt được câu nói này, còn nhìn thấy vành tai ửng đỏ của Vân An sau khi cúi đầu.

Lúc này vành tai Vân An cũng đỏ, chỉ là đỏ do giận. Nàng ngước mắt nhìn Tần Tranh, Tần Tranh ăn cơm lúc nào cũng chậm, rất nhiều lần họ ăn tối xong là vừa kịp tiếng chuông reo vào lớp. Tần Quế Lan thường nói: “Bị ông bà nội chiều hư rồi, cả người đầy thói xấu, ăn cơm cũng chậm.”

Tần Tranh lần nào cũng không phục: “Mẹ, con ăn chậm là để dễ tiêu hóa, để giảm cân.”

“Giảm cân giảm cân.” Tần Quế Lan mất kiên nhẫn: “Gầy như que củi rồi mà còn giảm cân, trên người chẳng có mấy lạng thịt.”

Tần Tranh lầm bầm: “Chỗ nào không có thịt chứ! Con ngực nở mông cong mà!”

Tần Quế Lan kí đầu cô một cái: “Không biết xấu hổ!”

Tần Tranh làm mặt quỷ, sau đó hỏi nàng: “Vân An, trên người mình có thịt không?”

Nàng cười không thành tiếng.

Rõ ràng là chuyện mới xảy ra ngày hôm qua, hôm qua bọn họ còn vừa nói vừa cười, không có gì giấu nhau, mà sao hôm nay lại—

Vân An ăn cơm xong, thấy Tần Tranh vẫn đang nhai bánh bao, nàng yên lặng ngồi đó. Trước kia, nàng luôn ăn xong trước, ngồi đối diện đợi Tần Tranh, Tần Tranh hỏi nàng: “Cậu có ghét mình ăn chậm không?”

Nàng nói: “Không ghét.”

Sao có thể ghét được chứ? Từ nhỏ nàng và chị gái sống ở nhà bà nội, chị nàng lớn hơn nàng bốn tuổi. Từ khi nàng bắt đầu có ký ức là chị đã đi học, mỗi ngày nàng ngồi dưới gốc cây cổ thụ nhà bà nội, đợi chị tan học để cùng nhau ăn cơm. Đó là những ngày tháng vui vẻ hiếm hoi của nàng. Sau này, chị nàng rời khỏi nhà bà nội, bà nội cũng bận rộn công việc, nấu cho nàng đủ ba bữa là vội về đi làm. Nàng nhìn mấy người đi qua đi lại ngoài cửa mà ăn cơm.

Hồi nhỏ không hiểu cô đơn là gì, nhưng biết thế nào là ngưỡng mộ.

Ngưỡng mộ những đứa trẻ khác có người ăn cơm cùng.

Sau này sự ngưỡng mộ phai nhạt theo thời gian, nàng tưởng rằng mình đã sớm bình thản, nhưng lúc Tần Tranh kéo tay nàng vào nhà ăn cơm, nàng vẫn cảm nhận được sự ấm áp đã lâu không có. Tần Quế Lan nói: “Con bé này…”

Mỗi lần nghe vậy, nàng đều cười.

Tần Tranh hỏi nàng: “Cậu cười gì thế?”

“Không có gì.” Nàng nói: “Mẹ cậu cứ coi mình là trẻ con.”

Tần Tranh không hiểu: “Cậu còn chưa lên đại học mà, không phải trẻ con thì là gì?” Cô đưa tay ra vỗ vỗ đầu nàng, cười híp mắt: “Bé ngoan, gọi chị đi nào.”

Vân An hoàn hồn.

Tần Tranh đã ăn xong.

Trong khoảng thời gian một bữa cơm, Vân An đã tiêu hóa hết những cảm xúc tồi tệ kia. Thấy Tần Tranh đặt chén đũa xuống, nàng đứng dậy, bê cái chén không trước mặt Tần Tranh đi. Tần Tranh giằng lại cái chén không, còn tiện tay bê luôn cái chén không trước mặt nàng, xếp chồng lại, cầm luôn cả đôi đũa.

Vân An nói: “Để mình làm.”

Ăn xong luôn là Vân An rửa chén, trước kia Tần Tranh nói: “Sau này nhà chúng ta, mình nấu cơm, còn cậu rửa chén.”

Tuy nàng không ăn nói bạo dạn như Tần Tranh, nhưng nàng luôn thể hiện bằng hành động. Lần nào ăn cơm xong, nàng cũng rất tự giác bê chén đũa đi. Tần Quế Lan nhìn nàng, thở dài: “Đứa nhỏ này, cái gì cũng tốt, chỉ là quá siêng năng.”

Quay đầu lại, bà nói: “Tranh Tranh à, con xem Vân An kìa, học hỏi con bé nhiều vào.”

“Con học cậu ấy làm gì chứ.” Tần Tranh cười lên, mắt cô cong cong, đẹp như trăng lưỡi liềm. Cô nói: “Cậu ấy siêng năng, vậy sau này cậu ấy chăm con là được rồi.”

“Nói gì thế.” Tần Quế Lan giả vờ giận: “Mắc gì người ta phải chăm con?”

Tần Tranh nhún vai: “Bởi vì bây giờ chúng ta đang chăm cậu ấy mà. Mẹ, mẹ chưa nghe câu chịu ơn một giọt, báo ơn một dòng à?”

Tần Quế Lan bị cô làm cho tức cười: “Mẹ thấy con là cậy ơn đòi báo đáp thì có!”

Tần Tranh đứng dậy, sáp lại gần bọn họ: “Cậy ơn đòi báo đáp thì cậy ơn đòi báo đáp, dù sao thì cậu ấy cũng phải báo đáp con!”

Tần Quế Lan nói không lại cô, lườm cô một cái rồi quay vào phòng khách lau bàn. Tần Tranh đứng bên cạnh Vân An, ngó đầu qua, hai mắt sáng lên: “Cậu có ôm mình không?” [1]

[1] Tần Tranh chơi chữ, dùng từ đồng âm 報/bào – báo đáp và 抱/bào – ôm.

Nàng gật đầu: “Ôm.”

Tần Tranh hỏi: “Cậu biết mình nói chữ ôm nào không mà đã ôm rồi?”

Nàng mỉm cười: “Biết chứ.”

Gương mặt Tần Tranh đang kề sát bỗng ửng đỏ, cô khẽ hừ một tiếng, dúi chén đũa vào tay nàng rồi nói: “Rửa chén đi.”

So với Tần Tranh lúc này đang giằng lấy chén đũa từ tay nàng.

Cứ như hai người khác nhau.

Tần Tranh không nói gì, chỉ bưng cái chén không rồi quay người vào bếp. Đi được nửa đường, Vân An chắn trước mặt Tần Tranh. Tần Tranh ngước mắt nhìn nàng, không lên tiếng. Vân An cũng không động đậy, Tần Tranh đi sang trái thì nàng đứng sang bên trái, Tần Tranh đi qua phải thì nàng đứng sang bên phải.

Tần Tranh bực bội: “Tránh ra.”

Vân An nói: “Đưa chén cho mình.”

Tần Tranh không đưa, hai tay Vân An giữ lấy mép cái chén rỗng, hai người giằng co không dứt. Tần Tranh phiền lòng, hỏi nàng: “Cậu còn chưa về nhà sao?”

Ngón tay Vân An đang giữ chén dùng sức, móng tay hơi trắng bệch. Tần Tranh cúi đầu, nhìn thấy sơn móng tay màu tím trên ngón cái của Vân An. Ở trường không cho sơn móng tay, là cô lén sơn, sơn cho Vân An ở ngón cái, còn mình thì sơn ở ngón út. Tần Tranh nhìn về phía ngón út của mình, trong một thoáng lơ đãng, Vân An đã giằng được chén đũa từ tay cô, quay người đi vào bếp. Tần Tranh nhìn tấm lưng gầy gò của nàng mà cơn tức nghẹn lại, dứt khoát quay người về phòng khách, bật tivi, vặn tiếng to lên.

Vân An rửa chén xong thì thấy Tần Tranh đang ngồi trước tivi, tiếng rất to, tiếng nhạc át hết âm thanh trong nhà. Nàng lau khô tay, đi đến bên cạnh Tần Tranh rồi ngồi xuống, nói: “Đến giờ uống thuốc rồi.”

Tần Tranh không nghe thấy, cũng không để ý đến nàng.

Vân An nhìn góc nghiêng xinh đẹp của cô, bất đắc dĩ nhìn cái điều khiển tivi trên bàn. Nàng đợi vài giây, rồi cầm điều khiển chỉnh tivi về chế độ im lặng. Tần Tranh quay đầu lại, vẻ mặt không vui. Vân An không chấp cái tính xấu của cô, còn nói thêm lần nữa: “Nên uống thuốc rồi, nghỉ ngơi sớm một chút.”

Tần Tranh đối mặt với nàng vài giây, vươn tay giật lấy điều khiển từ tay nàng, bật tiếng lên.

Ồn ào, ầm ĩ.

Vân An đau đầu, nàng lấy lại điều khiển, tiếp tục bấm nút im lặng.

Lần thứ ba rồi!

Đây đã là lần thứ ba trong tối nay nàng giằng co với mình!

Sự kiên nhẫn và kiềm nén của Tần Tranh đã cạn kiệt, cô giật thẳng cái điều khiển trong tay Vân An, Vân An tay khỏe, nắm chặt không buông. Tần Tranh không làm gì được, cô nhìn mu bàn tay Vân An căng cứng đến mức mạch máu hơi nổi lên. Lần này cô cũng không cần điều khiển nữa, mà trực tiếp kéo cánh tay Vân An, cúi đầu, nghiến răng, cắn mạnh vào cổ tay nàng!

Cơn đau bất ngờ như gai nhọn từ cổ tay xuyên thẳng vào tim. Vân An đau đến mức toàn thân tê dại hai giây, khuôn mặt trắng bệch, đôi môi mỏng khẽ run, nhưng nàng cố chấp như con trâu rừng, bàn tay đang cầm điều khiển kia có thế nào cũng không chịu buông ra.

Tần Tranh bực mình, đầu răng càng cắn mạnh hơn. Mùi máu tanh nồng sộc ra, nóng hổi và bỏng rát.

Đừng quên dành tặng mình 1 vote để tiếp sức cho mình edit những chương tiếp theo nha. Xin chân thành cảm ơn các bạn vì đã đón đọc.


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận
Bạn thấy sao?
0 phản ứng