Chương 2

Đăng lúc 23:31 - 07/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

Sau khi tốt nghiệp Tiến sĩ, tôi trở về trong vòng tay của mẹ, thuận lợi vào làm tại một công ty lớn.

Công việc ổn định, thu nhập cao.

Nhưng việc tôi chưa có đối tượng lại khiến bố mẹ lo sốt vó.

Bố mẹ nhờ vả khắp nơi để làm mối cho tôi.

Tư Cảnh Hách là đối tượng xem mắt thứ năm của tôi.

Ban đầu tôi chỉ định gặp mặt cho xong nhiệm vụ, không ngờ anh ta chẳng phải hạng tầm thường hay mấy kẻ kỳ quặc hay bốc phét. Không chỉ học vấn tương đương, mà ngoại hình của anh ta cũng đúng gu của tôi.

Lúc chia tay, anh ta nói:

“Cho tôi xin phương thức liên lạc nhé? Tôi thấy trò chuyện với cô rất vui, có cảm giác như chúng ta đã từng quen biết vậy.”

Nhưng khi về nhà, tôi vẫn từ chối lời mời kết bạn trên WeChat của anh ta. Hàng loạt câu hỏi xoay quanh trong đầu tôi.

Một người đẹp trai như thế sao có thể không có bạn gái?

Học vấn cao, ngoại hình cực phẩm, lại khéo ăn khéo nói mà vẫn còn độc thân. Đáng lẽ anh ta phải rất đắt khách mới đúng, trừ khi có vấn đề gì đó mới khiến anh ta phải đi xem mắt.

4

Tôi không giống anh ta, ngoại hình của tôi không nổi bật đến thế, ăn nói lại vụng về, lại còn hay từ chối những người theo đuổi ít ỏi, nên mới biến mình thành một “gái già”.

Mấy ngày sau, Tư Cảnh Hách xuất hiện dưới chân tòa nhà tôi ở, thẳng thắn bày tỏ tâm ý:

“Lâm Na, chúng ta đều không còn nhỏ nữa, có vài lời tôi cũng không muốn giấu giếm. Sau lần gặp trước, tôi đã xác định là cô, tôi không muốn bỏ lỡ cô.”

“Duyên phận của anh và em vốn đã đủ đầy từ lâu rồi.”

Tôi vẫn do dự, nội tâm đấu tranh chưa đưa ra câu trả lời chính xác, thì ngày nào anh ta cũng đến nhà tôi, đi theo sau tôi đến tận dưới lầu công ty.

Chuyện này kéo dài nửa năm, rồi chúng tôi kết hôn.

Anh ta hiểu lãng mạn, biết xót thương người khác, phương diện nào cũng khiến tôi hài lòng.

Tôi hỏi anh tại sao ưu tú như vậy còn phải đi xem mắt, anh nói:

“Là để gặp được em.”

Tôi ngày càng ỷ lại vào anh, ngày càng yêu anh. Cứ ngỡ mình đã bước vào giai đoạn hạnh phúc nhất cuộc đời, thì anh lại dội cho tôi một gáo nước lạnh giữa lúc tôi không hề phòng bị.

Tôi không biết mình đã uống bao nhiêu, chỉ thấy lúc đứng lên đầu óc choáng váng. Nhưng đêm đó tôi ngủ rất sâu, đến cả một giấc mơ cũng không có.

Tư Cảnh Hách làm việc rất nhanh chóng.

Ngay ngày hôm sau, trợ lý của anh ta đã tìm đến tôi.

“Phu nhân, đây là thứ ông chủ bảo tôi đưa cho bà.”

Tôi xé túi giấy xi măng ra, đọc kỹ một lượt rồi nhanh chóng ký tên.

“Nói với anh ta, 8 giờ sáng mai gặp nhau ở Cục Dân chính.”

5

Tôi đặc biệt mặc một chiếc váy đỏ, trang điểm nhẹ nhàng.

Kết hôn là chuyện vui, ly hôn chẳng lẽ không phải sao?

Khóc lóc quá nhiều hay đau buồn quá lâu vì một người không yêu mình, đó gọi là ngu ngốc.

Tư Cảnh Hách đến sớm hơn tôi, đây là phong cách của anh ta, luôn rất đúng giờ.

Anh ta ngẩn người nhìn tôi, mấp máy môi:

“Hôm nay em không đến muộn.”

“Hôm nay là ngày vui, dĩ nhiên là không rồi.”

Bước chân anh ta khựng lại.

Tôi không đi cùng nhịp với anh ta mà tiến thẳng vào sảnh làm việc.

Cho đến khi cầm được giấy chứng nhận ly hôn, tôi cũng không thèm nhìn anh ta lấy một cái.

Chiều hôm đó, tôi đến nhà cũ họ Tư đón con về.

Bố mẹ chồng cứ ngỡ tôi chỉ đơn giản là nhớ con nên không hỏi gì, tôi cũng không nói.

Đây là quyết định của con trai họ, có muốn nói thì cũng để Tư Cảnh Hách tự đi mà nói.

Một tuần sau, bố mẹ anh ta mới biết chuyện chúng tôi đã ly hôn.

Bố mẹ chồng đến căn nhà cưới trước đây của tôi và Tư Cảnh Hách để thăm cháu.

Dì giúp việc bảo là tôi đã dọn đi rồi, lúc này Tư Cảnh Hách mới chịu nói thật.

Ngay giây sau đó, bố mẹ tôi cũng biết chuyện, họ lập tức lao đến chỗ tôi ở để hỏi cho ra lẽ.

Tôi còn chưa kịp giải thích rõ ràng.

Thì bố mẹ chồng đã đưa Tư Cảnh Hách đến nhà tôi.

Mẹ chồng vừa vào nhà đã nắm lấy tay tôi nghẹn ngào:

“Na Na, Cảnh Hách có chỗ nào không phải, con cứ nói với mẹ và bố, chúng ta sẽ dạy bảo nó, nhưng đừng ly hôn mà con. Đứa trẻ đã gần hai tuổi rồi, người trẻ các con sao chỉ biết nghĩ cho mình mà không lo cho con cái vậy?”

“Hơn nữa, vợ chồng sống với nhau bát đũa còn có lúc xô, đó là chuyện bình thường. Ai cũng nên rộng lượng một chút, ly hôn không phải là cách giải quyết vấn đề đâu con.”

“Phải đấy Na Na, đừng thấy thằng bé còn nhỏ, thật ra nó cái gì cũng biết hết, phải làm gương tốt cho con mới phải chứ.”

Bố chồng cũng đứng bên cạnh phụ họa.

Tôi đẩy tay mẹ chồng ra, trên mặt vẫn nở nụ cười:

“Đó là đương nhiên rồi ạ. Làm cha mẹ mà không làm gương tốt cho con cái thì chắc chắn là nhà dột từ nóc, sau này muốn uốn nắn lại e là khó lắm đấy ạ.”

Người bố mẹ chồng bỗng chốc cứng đờ, sắc mặt lộ rõ vẻ khó coi.

6

Ánh mắt tôi dừng lại trên gương mặt của Tư Cảnh Hách.

“Anh không nói cho chú dì biết lý do vì sao chúng ta ly hôn à?”

“Nói rồi,”

Mẹ chồng trả lời còn nhanh hơn cả Tư Cảnh Hách.

“Cảnh Hách nói hai đứa không hợp nhau. Đó mà cũng gọi là lý do à? Mẹ thấy là do giới trẻ các con quá tùy hứng nên mới…”

“Tư Cảnh Hách có người mới rồi, anh ta đã nói với hai người chưa?”


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận
Bạn thấy sao?
0 phản ứng