Chương 1
Vào ngày sinh nhật lần thứ 30 của tôi, Tư Cảnh Hách đã không về nhà.
Đây là lần đầu tiên anh ta qua đêm bên ngoài. Ngay trong ngày đặc biệt này.
Tôi không khỏi tức giận, gọi điện cho anh ta.
Ban đầu thì không có người nghe máy, sau đó thì tắt máy luôn.
Giác quan thứ sáu của phụ nữ giống như một con mãnh thú đang nuốt chửng lấy tôi.
Tôi gào thét trong vô vọng, khóc đến kiệt sức rồi cứ thế ngồi trên sofa cho đến tận sáng.
Mãi đến trưa ngày hôm sau, anh ta mới trở về.
Tôi đã không còn chút sức lực nào để xông tới chất vấn anh ta nữa.
Ánh mắt đờ đẫn của tôi cứ thế dõi theo từng bước chân của anh ta.
Anh ta dừng lại trước cửa ban công, cởi áo khoác rồi ngồi xuống ghế mây.
“Lâm Na, anh muốn nói chuyện với em.”
Anh ta xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út.
“Anh không muốn lừa dối em. Em rất tốt, nhưng ba năm qua anh nhận ra chúng ta không hợp nhau.”
“Cho nên anh muốn…”
Anh ta tháo chiếc nhẫn ra, đặt lên bàn trà phát ra một tiếng động khô khốc.
“Anh muốn ly hôn?”
Cổ họng tôi khô khốc, giọng nói phát ra nghe chẳng giống tiếng của mình.
Anh ta gật đầu.
“Anh yêu người khác rồi?”
“Đúng vậy.”
Lời đã nói đến mức này rồi, tôi còn có thể không đồng ý sao?
1
Tư Cảnh Hách cụp mắt xuống, không nhìn tôi.
Anh ta cứ xoa đi xoa lại ngón áp út vừa tháo nhẫn, như thể muốn xóa sạch dấu vết mà nó để lại.
“Anh biết có lẽ nhất thời em khó lòng chấp nhận, nhưng chuyện anh đã quyết định thì không ai thay đổi được. Nếu trong lòng em thấy khó chịu, em đ.á.n.h anh hay mắng anh thế nào cũng được.”
Từ trong cổ họng tôi bật ra một tiếng cười còn khó nghe hơn cả tiếng khóc.
Cuối cùng anh ta cũng ngẩng đầu lên, sự chán ghét dành cho tôi trong ánh mắt chẳng thèm che giấu nữa.
“Em cười cái gì?”
Năm đó khi anh ta cứ bám lấy tôi như hình với bóng, cũng từng nói những lời tương tự.
“Dù sao anh cũng chỉ nhận định mỗi mình em thôi, nếu em không đồng ý, anh sẽ sống độc thân cả đời. Chuyện mà Tư Cảnh Hách anh đã quyết định, không ai có thể thay đổi được.”
Tính ra thì còn đúng một tháng nữa mới tròn ba năm, cái gọi là “quyết định” của anh ta có thời hạn ngắn thật đấy.
Tôi không trả lời, cứ chăm chú nhìn anh ta suốt một phút đồng hồ.
Gương mặt đó gần như hoàn hảo không tì vết, chẳng thể tìm ra một khuyết điểm nào.
Chính vì gương mặt này mà lúc đầu tôi không muốn chấp nhận anh ta, và cũng chính vì nó mà sau này tôi mới lún sâu vào.
Còn hiện tại… nhìn anh ta, tôi chỉ thấy một sự ghê tởm mãnh liệt về mặt sinh lý.
Anh ta cau mày quay mặt sang hướng khác, nới lỏng cà vạt, giọng nói như mang theo sự van nài.
“Anh có thể cho em thêm tiền, em muốn gì cũng được, chỉ cần em đồng ý ly hôn…”
“Tôi đồng ý.”
Anh ta đột ngột đứng bật dậy, đôi mắt lập tức mở to.
“Thật sao? Lâm Na, em thật sự đồng ý rồi?”
2
Tay anh ta run lên vì kích động, vội vàng cầm lấy chiếc điện thoại bỏ trên ghế mây.
“Anh gửi bản thỏa thuận điện t.ử cho em, em xem đi, nếu không có vấn đề gì anh sẽ bảo Tiểu Lý in ra.”
Đến cả đơn ly hôn cũng chuẩn bị sẵn rồi.
Xem ra, bên ngoài anh ta đã có người từ lâu.
Nghĩ đến việc cách đây không lâu anh ta còn ôm tôi đòi hỏi…
Thật đáng buồn nôn.
Tôi hận không thể xé nát gương mặt anh ta.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không ra tay.
Tôi không muốn vì bị anh ta bỏ rơi mà trở nên điên cuồng.
Như vậy anh ta sẽ tưởng rằng tôi luyến tiếc anh ta đến mức nào, tưởng rằng tôi đang giở trò ăn vạ không chịu đi để bắt anh ta phải thỏa hiệp.
Dù sự thật đúng là vậy, nhưng tôi không thể để anh ta biết được.
Hai tay tôi buông thõng bên hông, nắm chặt thành nắm đấm, tôi hít sâu một hơi để bình tĩnh lại. Dẫu vậy, giọng nói của tôi vẫn không nén nổi sự run rẩy.
“Con trai phải giao cho tôi, căn nhà ở vành đai hai cũng để lại cho tôi, những thứ khác quy đổi thành tiền mặt, đưa cho tôi 20 triệu tệ.”
Khi tôi và Tư Cảnh Hách kết hôn, anh ta 29 tuổi, còn tôi 28.
Để bắt kịp độ tuổi sinh sản tốt nhất, chúng tôi không dùng biện pháp tránh t.h.a.i nào. Đám cưới diễn ra vào tháng Một, đến ngày 12 tháng 12 thì con trai chào đời.
Nhà họ Tư năm đó đón nhận hai tin vui lớn, bố mẹ anh ta rất mừng, liền sang chăm cháu giúp tôi. Đến khi thời tiết vừa ấm lên, họ đã đưa con trai về nhà cũ ở.
“Được.”
Anh ta đồng ý mà gần như không chút do dự.
“Đến lúc đó, tôi sẽ bảo Tiểu Lý gửi thỏa thuận sang cho cô.”
3
Anh ta cầm lấy áo khoác, lướt qua người tôi rồi bước đi.
Chỉ đến khi tiếng cửa đóng sầm lại vang lên, tôi mới sực tỉnh.
Rốt cuộc là hạng phụ nữ thế nào mà khiến anh ta đến cả con trai cũng không cần, thậm chí chẳng buồn giả vờ tranh giành với tôi lấy một câu?
Tôi cười khổ lắc đầu, cầm điện thoại lên gọi một cuộc điện thoại.
“Dì ơi, chiều nay dì đến sớm chút nhé. Dì giúp con đóng gói toàn bộ quần áo trong phòng thay đồ và sách trong phòng làm việc. À, tối nay dì không cần chuẩn bị cơm cho con đâu.”
Hôm qua tôi cho dì nghỉ một ngày rưỡi, vốn định nhân dịp sinh nhật mình để tận hưởng thế giới hai người với Tư Cảnh Hách. Tôi đã tự tay nấu một bàn thức ăn thịnh soạn, kết quả là đống thức ăn đó đều đem đi cho ch.ó hoang ăn hết rồi.
Tối hôm đó, tôi quay về căn nhà mình mua trước khi kết hôn ở phía bắc thành phố. Nhà cửa rất sạch sẽ, không hề có chút bụi bặm nào.
Từ sau khi kết hôn, thỉnh thoảng mẹ vẫn bảo dì sang dọn dẹp, nên trong nhà không hề có cảm giác lạnh lẽo của nơi lâu ngày không có người ở.
Tôi rót một ly vang đỏ, ngồi lặng lẽ trước cửa sổ sát đất.
Nhìn ánh đèn lung linh ngoài cửa sổ, tôi thầm nghĩ, nếu năm đó mình không về nước…
Thì liệu có khi nào tôi sẽ không quen biết Tư Cảnh Hách, cũng không phải đối mặt với kết cục ly hôn ngay khi vừa mới bắt đầu yêu anh ta hay không?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận